Chương 1

"Phủ họ Lục nghèo đến mức chỉ còn lại một miếng điểm tâm thôi sao?"

"Chia nhau ăn thế này, hai người không thấy khó coi à?"

Khương Nhiên vung roi xông vào Lục phủ, đập vào mắt nàng chính là cảnh tượng này.

Vị hôn phu của nàng - Lục Duật, đang cùng biểu muội kề cạnh một chỗ, chia nhau ăn chung một miếng điểm tâm.

Hai người nép sát vào nhau, hơi thở giao hòa, môi gần như đã chạm lấy nhau rồi.

"Khương Nhiên, sao nàng lại tới đây?"

Lục Duật giật mình, ngẩng đầu nhìn người vừa đến.

Khương Nhiên mặc y phục đỏ rực, tay trái cầm roi, chân vừa đá văng tên sai vặt.

Trông như vừa trải qua một trận mưa tầm tã, tóc vẫn còn nhỏ nước, đôi mắt to cùng sống mũi cao mang đậm phong vị dị vực trên gương mặt nhỏ nhắn đều đang nhăn lại vì giận dữ.

"Lục Duật, trí nhớ của ngươi bị chó tha mất rồi sao?"

Lục Duật cau mày: "Khương Nhiên, sao nàng lại thô lỗ như vậy?"

Lửa giận bốc lên, Khương Nhiên chẳng màng đến điều gì nữa, lớn tiếng quát: "Ngươi thất hứa, còn dám chê ta thô lỗ sao? Không nhìn lại bản thân trước à?"

"Đây chính là phong độ của người đứng đầu “Tứ quân tử Thành Trường An”, là khí chất của Lục đại công tử đó sao?"

Trước kia Lục Duật chưa bao giờ dùng những từ ngữ như thế để hình dung về nàng.

Dù có gây ra họa lớn thế nào, gã cũng chỉ nói Khương Nhiên thẳng tính đáng yêu, ngây thơ chất phác.

Vậy thì tên khốn này bắt đầu chán ghét nàng từ khi nào nhỉ?

Có lẽ là từ hai năm trước, sau khi Lâm Bất Thu - vị biểu muội từ Giang Nam đến nương nhờ kia chuyển vào sống trong Lục phủ.

Tính cách thẳng thắn của Khương Nhiên trở thành thô lỗ, sự ngây thơ trở thành ngu đần.

Bạn bè của Lục Duật chế nhạo nàng, nói mẹ Khương Nhiên là nữ nhân Miêu Cương, nên nàng cũng là kẻ man di phương Nam.

Họ còn nói cả nhà nàng đều là lũ hỗn láo chỉ biết đánh đấm, mới nuôi dưỡng ra một nữ nhi kiêu ngạo như nàng, sau này nếu làm chủ gia tộc, lúc đi giao thiệp với mọi người, e rằng sẽ làm mất hết mặt mũi nhà họ Lục.

Khi ấy Lục Duật chỉ đứng một bên, không nói lời nào.

Nhưng hễ Khương Nhiên phản kháng, Lục Duật lại nhíu đôi mày đáng ghét kia lại, nhìn nàng bằng ánh mắt đầy thất vọng.

Giống như hiện giờ vậy, cái thứ đó lại nhíu chặt nữa rồi!

Giữa sân viện, Lục Duật mặc y phục trắng hơn tuyết, đứng đó tựa như một bậc phong lưu tự tại.

Còn Lâm Bất Thu diện một bộ váy bằng gấm Thục thời thượng nhất, mười ngón tay thon dài níu lấy tay áo nam nhân, cúi đầu để lộ vành tai đỏ ửng.