Chương 7

Sau khi Tiêu Lục Lang đến trấn, hắn liền bị bạn học kéo thẳng đến y quán.

Bên ngoài y quán, một hàng người đã xếp thành một hàng dài dằng dặc, tất cả đều đang chờ đến lượt vị thần y kia khám bệnh.

Hai người họ đành đứng ở cuối hàng.

Người bạn học kia nhón chân lên nhìn một lát rồi nói: “Cũng không quá muộn, chắc là chúng ta vẫn kịp xếp hàng.”

“Tiền xe, lát nữa ta đưa cho đệ.” Tiêu Lục Lang lên tiếng.

Người bạn học vỗ ngực nói: “Huynh với ta vừa là bạn học, vừa là đồng hương, khách sáo làm gì chứ? À phải rồi, huynh có đói không?”

Hắn ta ra ngoài vội nên chưa ăn gì, mà Tiêu Lục Lang thì lại càng không.

Nói rồi, hắn ta liền lôi từ trong tay áo rộng ra một cái tay nải sạch sẽ, bên trong là ba chiếc bánh màn thầu bột ngô trông rất ngon mắt.

“Màn thầu ở đâu ra vậy?” Tiêu Lục Lang hỏi, cảm thấy mấy chiếc bánh này trông có hơi quen.

Người bạn học đáp: “Ta lấy ở trên bếp nhà huynh đấy, lúc ta đến thì vừa mới hấp xong!”

Tiêu Lục Lang khẽ nhíu mày: “Đệ có để lại cái nào không?”

Người bạn học ngạc nhiên hỏi lại: “Chẳng phải tổng cộng chỉ có ba cái thôi sao? Bánh do chính tay huynh làm mà huynh không nhớ à?”

Tiêu Lục Lang mím môi không nói gì.

Một lúc sau, hắn mới lên tiếng: “Sao đệ không để lại cho nàng một cái?”

Người bạn học giật mình: “Huynh nói đến nữ nhân độc ác đó hả? Để lại cho ả ta làm gì chứ? Ả ta hại huynh còn chưa đủ hay sao? Hơn nữa, ả cũng có bao giờ ăn đồ huynh làm đâu!”

Nói xong, hắn ta cầm một cái bánh lên cắn thử một miếng, rồi hai mắt lập tức trợn tròn: “Tiêu huynh, sao màn thầu hôm nay huynh làm lại ngon đến thế này?”

Đúng lúc này, Tiêu Lục Lang lại bước ra khỏi hàng.

Người bạn học ngẩn ra: “Tiêu huynh, huynh đi đâu vậy? Sắp đến lượt chúng ta rồi!”

Tiêu Lục Lang không đáp lời, chỉ lẳng lặng cắm đầu đi về phía trước.

Người bạn học nhìn hàng người phía sau đã dài đến tận cuối ngõ, sốt ruột đến mức dậm chân bình bịch. Hắn ta vội quay sang nói với phụ nhân phía sau: “Đại thẩm, chúng ta đi vệ sinh một lát, sẽ quay lại ngay!”

Nói xong, hắn ta vội vàng đuổi theo Tiêu Lục Lang: “Huynh định làm gì vậy?”

“Mua bánh hoa quế.” Tiêu Lục Lang vừa nói, vừa băng qua con hẻm để đến tiệm bánh của Lý Ký.

Lý Ký là một hiệu bánh trăm năm tuổi, thế nên số người xếp hàng ở đây cũng chẳng kém gì ở y quán.

Người bạn học sốt ruột đến phát cáu: “Huynh điên rồi sao? Lại thật sự đi mua bánh hoa quế cho nữ nhân đó à! Huynh có biết Trương đại phu chỉ khám bệnh nửa ngày thôi không? Đợi huynh mua xong bánh thì người ta cũng đã về từ lâu rồi!”