Chương 37: Nhận học trò

Thuốc trong hòm thuốc phải uống, thuốc Đông y cũng phải uống, nếu không bí mật về chiếc hòm thuốc sẽ bị lộ mất.

Bà lão vừa thấy Cố Kiều bưng bát thuốc đến liền tỏ vẻ ghét bỏ, quay ngoắt mặt đi chỗ khác.

Cố Kiều loáng thoáng nghe thấy tiếng hừ hừ đầy oán giận. Bà lão này, tính khí cũng lớn thật đấy chứ?

Thuốc cần phải đun trên lửa nhỏ nửa canh giờ. Trong lúc chờ sắc thuốc, Cố Kiều lấy chiếc hòm thuốc nhỏ ra kiểm tra lại một lượt.

Thời gian qua nàng đã dùng không ít thuốc, vẫn chưa có cơ hội kiểm kê kỹ càng. Nàng cần xem lại số thuốc của mình còn lại bao nhiêu, loại nào không thể tùy tiện dùng nữa.

Kết quả kiểm tra xong, nàng không khỏi ngẩn người kinh ngạc.

Lọ thuốc tiêu viêm vốn dĩ đã bị nàng dùng hết sạch, vậy mà giờ đây lại xuất hiện một lọ mới tinh! Thuốc mỡ kháng khuẩn cũng dư ra một tuýp dự phòng, ngoài ra còn có thêm vài ống thuốc tiêm mà nàng không nhớ mình đã bỏ vào từ bao giờ.

Cố Kiều nhìn chằm chằm vào chiếc hòm thuốc nhỏ nằm im lìm, tay xoa cằm, rơi vào trầm tư.

-

Gần cuối tháng, thư viện lại tổ chức một kỳ thi khảo hạch.

Cố Đại Thuận vốn mang theo hào quang của người đứng thứ hai trong đám tân sinh để bước vào Thiên Tự lớp Giáp. Quả nhiên sau đó hắn không phụ sự kỳ vọng của mọi người, thể hiện vô cùng xuất sắc. Trong kỳ thi lần này, hắn lại tiếp tục giành được vị trí thứ hai.

Trần phu tử rất vui mừng, thế nhưng trên gương mặt Cố Đại Thuận lại chẳng thấy mấy nét hân hoan.

Trần phu tử cứ ngỡ hắn đang tự trách bản thân vì không giành được hạng nhất, bèn kiên nhẫn an ủi: "Con và Hàm Chi đều là những nhân tài kiệt xuất trong đám tân sinh. Hàm Chi lớn hơn con hai tuổi, lại được vỡ lòng sớm, đọc sách nhiều hơn con mấy năm, nên con không cần phải quá lo lắng về thành tích hiện tại làm gì."

Cố Đại Thuận đương nhiên không lo lắng về chuyện đó. Cái tên Hứa Hàm Chi kia chẳng qua chỉ cậy vào việc học nhiều hơn hắn vài năm nên mới vượt trội hơn một chút mà thôi. Nhưng xét về thiên phú, đối phương sao bằng hắn được, hắn hoàn toàn tự tin rằng mình sẽ sớm vượt qua Hứa Hàm Chi.

Chỉ có điều, dã tâm của hắn đâu chỉ dừng lại ở đó.

Mục đích của hắn là nhắm đến vị trí đệ tử thân truyền của Viện trưởng, hắn khao khát được Viện trưởng nhận làm học trò.

Từ lần trước đến nay, hắn đã viết thêm không ít bài văn hay, Trần phu tử cũng đều mang từng bài đến cho Viện trưởng xem qua, thế nhưng Viện trưởng lại chẳng hề cho gọi hắn đến gặp mặt thêm lần nào nữa.

"Sao vậy? Còn chuyện gì nữa không?" Trần phu tử nhận ra vẻ ấp úng muốn nói lại thôi của hắn.

Cố Đại Thuận suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn lấy hết can đảm hỏi: "Con nghe nói đề thi nhập học lần này là do Viện trưởng ra, không biết liệu người có ý định thu nhận đệ tử hay không ạ?"

"Đúng là có chuyện đó." Trần phu tử ngẫm nghĩ một chút liền hiểu ra ý đồ của hắn, chỉ tiếc là người mà Viện trưởng ưng ý lại chẳng phải là Cố Đại Thuận.

Cố Đại Thuận nhìn thấy thoáng tiếc nuối trong đáy mắt Trần phu tử, lòng nguội lạnh đi một nửa: "Là Hứa Hàm Chi sao?"

"Không phải nó." Trần phu tử lắc đầu: “Chuyện này vẫn chưa hoàn toàn quyết định, con đừng hỏi thêm nữa. Cho dù không thể trở thành đệ tử của Viện trưởng, thì người vẫn sẽ dành thời gian chỉ điểm cho những học trò ưu tú trong thư viện mà."

Cái này sao có thể giống nhau được chứ? Một bên là kế thừa y bát, là truyền nhân của Viện trưởng, thứ nhận được không chỉ là học vấn uyên thâm mà còn là cả mạng lưới quan hệ của người.

Còn việc chỉ điểm tùy hứng thì kém xa quá nhiều.

Xuất thân là con em hàn môn như hắn, nằm mơ cũng muốn một bước lên mây. Nếu bản thân hắn không đủ xuất sắc thì đã đành, đằng này hắn rõ ràng có đủ điều kiện để lọt vào mắt xanh của Viện trưởng.

Bảo hắn làm sao cam tâm cho được?

Cố Đại Thuận còn muốn gặng hỏi thêm, nhưng Trần phu tử đã không muốn nói nữa.

Tại Trung Chính Đường.

Viện trưởng nhìn Tiêu Lục Lang với vẻ mặt lạnh lùng, thanh lãnh, ôn tồn hỏi: "Con suy nghĩ đến đâu rồi?"

Tiêu Lục Lang thản nhiên đáp: "Đứng thứ ba từ dưới đếm lên mà người cũng muốn nhận sao?"

Kỳ thi lần này, Tiêu Lục Lang xếp hạng thứ ba từ dưới lên. Đây không phải là do hắn tiến bộ được một bậc, mà là vì có thêm một Cố Tiểu Thuận đội sổ thay cho hắn.

Viện trưởng hắng giọng một cái, nói: "Ta cũng không làm khó con. Thế này đi, con cứ về suy nghĩ thêm vài ngày, không cần vội trả lời ta ngay. Từ giờ đến trước Tết ta đều ở lại thư viện, khi nào con thông suốt thì hãy đến trả lời ta."

Lời này được nói ra từ chính miệng Viện trưởng, có thể thấy là vô cùng thành ý.

Đừng thấy thư viện Thiên Hương chỉ là một học phủ nhỏ ở trấn trên mà coi thường, vị Viện trưởng này từng đứng đầu trong "Kinh thành tứ đại tài tử", danh tiếng và tài hoa là điều không cần bàn cãi. Nếu không phải do trong nhà xảy ra biến cố, ông ấy cũng chẳng rời bỏ kinh thành phồn hoa để về cái trấn Thanh Tuyền nhỏ bé này dạy học.

Ông đã gặp qua biết bao nhiêu học trò, nhưng người thực sự khiến ông nảy sinh ý định muốn thu nhận làm đệ tử thân truyền, Tiêu Lục Lang chính là người đầu tiên.

"Trò muốn nhận nó đến thế à? Không sợ mình không trị nổi cái tên gai góc này sao?"

Sau khi Tiêu Lục Lang rời đi, lão giả mặc áo vải thô ngồi sau tấm bình phong mới hừ nhẹ một tiếng.

Viện trưởng hướng về phía tấm bình phong hành lễ, cười nói: "Trò thật sự sợ mình không dạy nổi hắn, hay là... Lão sư thu nhận hắn làm đệ tử đi?"

Sau tấm bình phong chìm vào im lặng. Một lúc lâu sau, mới truyền đến tiếng thở dài u sầu của lão giả: "Con quên rồi sao? Ta đã từng nói, đời này sẽ không bao giờ thu nhận đồ đệ nữa."

Tiểu Hầu gia đã mất, Quốc Tử Giám đóng cửa vĩnh viễn, cõi lòng của lão sư cũng đã chết lặng hoàn toàn.