Hậu viện lạnh quá, Cố Kiều dọn dẹp lại căn nhà kho nhỏ chứa thóc, kê một chiếc giường tre vào, trải thêm lớp đệm bông, coi như cũng tạm thành một chỗ ngủ đàng hoàng.
"Mọi người ra ngoài đi, để ta cho bà ấy uống thuốc.” Cố Kiều nói với mấy người kia.
"Tỷ phải cẩn thận đấy nhé.” Cố Tiểu Thuận lo lắng dặn dò.
"Yên tâm, tỷ tự biết chừng mực mà."
Sau khi đuổi khéo mọi người ra ngoài, Cố Kiều mới lặng lẽ lấy chiếc hòm thuốc nhỏ được giấu kín trong cái giỏ tre ra.
Phán đoán của Tiêu Lục Lang không sai, bệnh nhân này đúng là đang ở giai đoạn đầu của bệnh phong. Hơn nữa bà ấy thuộc thể phong ít khuẩn, tổn thương da chưa nhiều, khả năng lây lan cũng thấp. Chỉ cần điều trị đúng cách thì hoàn toàn có thể hồi phục mà không để lại bất kỳ di chứng nào.
Tuy nhiên, tình trạng hôn mê của bà ấy lại không phải do bệnh phong gây ra, mà là do quá mức mệt mỏi. Quần áo trên người bà ấy đã bị gai cào rách bươm, đôi giày dưới chân cũng đi đến hỏng cả...
Cố Kiều không khỏi nhớ tới đám quan binh tình cờ gặp trên trấn, chẳng lẽ... bà ấy chính là bệnh nhân đã trốn thoát khỏi núi Mã Phong sao?
Sau khi bà lão lờ mờ khôi phục chút ý thức, Cố Kiều lấy từ trong hòm thuốc ra Dapsone và Rifampicin cho bà ấy uống, ngoài ra còn bổ sung thêm một loại thuốc đặc hiệu của viện nghiên cứu.
Còn về bát thuốc Đông y kia, nàng cũng bón cho bà lão uống một ít. Thế nhưng bà lão dường như cực kỳ ghét uống thuốc đắng, vẻ mặt đầy chán ghét mà phun hết cả ra ngoài.
"Bà ơi, bà là người ở đâu vậy?" Cố Kiều thử dò hỏi lai lịch của đối phương, để tiện đường đưa bà ấy về nơi an toàn.
Kết quả, bà lão chỉ bình thản liếc nhìn Cố Kiều một cái, hừ mũi một tiếng rồi... lăn ra ngủ tiếp.
Cố Kiều: "..."
Cố Kiều thu dọn đồ đạc xong xuôi liền bước ra ngoài, đi thẳng ra sân sau rửa tay.
"Tỷ!" Cố Tiểu Thuận vẫn luôn túc trực ở sân sau vội vàng đón lấy: “Sao tỷ ở trong đó lâu thế mới ra?"
"Bà cụ uống thuốc chậm nên ta nán lại bón thêm một lúc." Cố Kiều trả lời với vẻ vân đạm phong khinh.
"Khụ." Cố Tiểu Thuận nhìn quanh bốn phía, hạ giọng hỏi nhỏ: "Tỷ, bà ấy thật sự có thể chữa khỏi sao? Đệ nghe người ta đồn rằng bệnh phong là chứng nan y, không chữa được đâu."
Cố Kiều mỉm cười nhàn nhạt: "Yên tâm đi, chữa được."
Cố Tiểu Thuận chưa từng nghe nói bệnh phong mà còn có thể chữa khỏi, nhưng chẳng hiểu sao khi nghe tỷ tỷ nói vậy, hắn lại tin tưởng một cách vô điều kiện.
Tỷ hắn đã nói chữa được, thì chắc chắn là chữa được!
Trời đã ngả về chiều, Cố Tiểu Thuận và Phùng Lâm cũng đến lúc phải ra về.
Trước khi đi, Phùng Lâm lén lút kéo Tiêu Lục Lang sang một bên nói: "Tiêu huynh, ta biết huynh là người hiệp nghĩa, không nỡ thấy chết mà không cứu. Nhưng ta vẫn phải nhắc nhở huynh một câu, bệnh phong là bệnh không chữa được. Huynh nên tranh thủ lúc người trong thôn chưa phát hiện, đợi người ta tỉnh lại thì mau chóng đưa đi nơi khác."
Hắn không có cách nào chỉ trích Tiêu Lục Lang làm sai, bởi vì năm xưa, chính một Tiêu Lục Lang như thế này, trong hoàn cảnh hoàn toàn không nhận ra hắn, đã cứu hắn thoát khỏi đám cháy ở trạm dịch.
Tiêu huynh chính là một người hiệp gan nghĩa đảm như vậy.
"Còn nữa, huynh cũng nên để ý mụ ác phụ kia một chút, nàng tiếp xúc với người bệnh khá nhiều, lỡ như..."
"Nàng ấy có tên." Tiêu Lục Lang lạnh lùng cắt ngang lời Phùng Lâm.
Phùng Lâm sững sờ, khó hiểu nhìn về phía Tiêu Lục Lang.
Thành thật mà nói, Tiêu Lục Lang không phải là kiểu người tiếp xúc lâu sẽ trở nên nhiệt tình. Từ đầu đến cuối, trên người hắn luôn toát ra một luồng khí chất "người lạ chớ gần". Nếu không phải vì ơn cứu mạng năm xưa, có lẽ Phùng Lâm cũng sẽ cho rằng đối phương là một thiếu niên cực kỳ lạnh lùng.
Nhưng hắn càng ngày càng cảm thấy, Tiêu Lục Lang dạo gần đây đối xử với mụ ác phụ kia có chút khác lạ.
Tiêu huynh... huynh thay đổi rồi!
Mức độ nghiêm trọng của chuyện này cả bốn người đều rõ trong lòng, tuy ngoài miệng không nói ra, nhưng ai nấy đều ngầm hiểu mà giấu kín sự việc.
Cố Kiều dặn Cố Tiểu Thuận mấy ngày tới đừng ghé qua đây. Mặc dù bệnh phong ở giai đoạn đầu ít vi khuẩn, khả năng lây nhiễm không quá mạnh, nhưng vẫn tồn tại những rủi ro nhất định.
Cố Kiều cũng không lên núi hái nấm nữa, nàng an tâm ở nhà chăm sóc bà lão vài ngày.
Có lẽ nhờ được nàng chăm sóc chu đáo, đến trưa ngày thứ ba, bà lão đã hoàn toàn tỉnh táo lại, không còn mê man nữa. Tuy nhiên, đầu óc bà ấy dường như có chút không bình thường.
Cố Kiều hỏi bà ấy là ai, bà ấy mở to mắt nhìn Cố Kiều; Cố Kiều hỏi nhà bà ấy ở đâu, bà ấy vẫn cứ mở to mắt nhìn Cố Kiều chằm chằm.
Chẳng lẽ là bị lú lẫn tuổi già rồi sao?
"Bà có nhớ mình mắc bệnh gì không?" Cố Kiều tiếp tục kiên nhẫn hỏi.
Bà lão vẫn giữ nguyên đôi mắt mở to nhìn nàng, không đáp.
Cố Kiều đành bó tay.
Xem ra, bà lão này không những không nhớ mình là ai, mà ngay cả chuyện mình bị bệnh cũng quên sạch sành sanh rồi.
Thực ra quên đi cũng tốt, Cố Kiều có thể canh chừng không cho bà ấy ra ngoài, nhưng lại không thể ngăn cản người trong thôn đến nhà. Nhỡ đâu bà lão lỡ miệng nói ra chuyện bệnh phong, thì những người tiếp xúc gần như nàng, Tiêu Lục Lang và cả Cố Tiểu Thuận đều sẽ bị vạ lây.
Còn về việc sau này sắp xếp cho bà ấy thế nào, đó là chuyện của tương lai. Việc cấp bách trước mắt là phải chữa khỏi bệnh cho bà ấy, tuyệt đối không để bất kỳ ai phát hiện bà ấy từng mắc bệnh phong.
Nghĩ vậy, Cố Kiều bưng ấm thuốc đi sắc thuốc cho bà lão.