Chương 35: Đơn thuốc

Mọi người hợp sức đặt bà cụ nằm lên tấm chiếu cói ở hậu viện.

Cũng may mà hậu viện của căn nhà này đủ rộng rãi, nếu không thì với một người bệnh phong, cộng thêm mấy người cần giữ khoảng cách như bọn họ, e là chẳng đủ chỗ mà chen chân.

"Giờ phải làm sao đây?" Cố Tiểu Thuận nhìn bà cụ nằm dưới đất, lo lắng hỏi.

"Đi rửa tay trước đã.” Cố Kiều đáp gọn lỏn.

Thế là cả ba người cùng dùng nước sạch và bồ kết để rửa tay kỹ càng.

Sau đó, Tiêu Lục Lang trở về phòng mình, nâng bút viết một đơn thuốc.

Cố Kiều đứng ngay sau lưng hắn, khẽ khàng hỏi: "Đây là cái gì thế?"

Từ khi xuyên đến đây, tuy Cố Kiều thừa hưởng ký ức của nguyên chủ, nhưng khổ nỗi nguyên chủ lại mù chữ, thành ra nàng cũng chẳng đọc được chữ viết của triều đại này.

"Đơn thuốc.” Tiêu Lục Lang đáp.

"Chữ này là chữ gì?" Cố Kiều chỉ vào chữ đầu tiên trên đơn thuốc, tò mò hỏi.

"Địa.” Tiêu Lục Lang đọc: “Địa cốt bì."

"Còn chữ này?" Cố Kiều lại chỉ tiếp xuống dưới.

"Khổ sâm, Kinh giới, Tế tân..." Tiêu Lục Lang kiên nhẫn đọc lại một lượt theo ngón tay nàng chỉ.

Vẻ mặt Cố Kiều vô cùng nghiêm túc, cứ như thể đang học chữ thật vậy. Tuy lúc này có vẻ không hợp hoàn cảnh cho lắm, nhưng Tiêu Lục Lang cũng không nghĩ ngợi nhiều.

"Sao chàng lại có phương thuốc trị bệnh phong thế?" Cố Kiều thắc mắc.

Tiêu Lục Lang khựng lại một chút rồi nói: "Năm xưa huynh trưởng của ta cũng từng mắc bệnh phong, may gặp được một thầy lang vườn kê cho phương thuốc gia truyền này. Chính mắt ta đã thấy huynh trưởng uống xong bệnh tình có thuyên giảm."

Chuyện huynh trưởng hắn mắc bệnh phong, nguyên chủ cũng từng tình cờ nghe hắn nhắc tới. Chỉ là đầu óc nguyên chủ ngây ngô, chẳng hiểu bệnh phong là bệnh gì nên cũng không để tâm, càng chưa từng nói với ai.

Nhưng chuyện này thì Phùng Lâm lại biết rõ. Cũng chính vì huynh trưởng của Tiêu Lục Lang mắc bệnh phong mà hắn bị liên lụy, chịu sự ghẻ lạnh của xóm giềng, cực chẳng đã mới phải rời bỏ quê hương đến trấn Thanh Tuyền này cầu học.

Giữa đường, hai người tình cờ gặp gỡ. Sau khi hỏi rõ lai lịch, Phùng Lâm mới biết đối phương là hàng xóm thuở nhỏ của mình. Chỉ là do nhà Phùng Lâm chuyển đi đã lâu, nhiều năm không gặp, ai nấy đều thay đổi rất nhiều, nếu không nhờ đối chiếu tên họ và hộ tịch thì Phùng Lâm đời nào nhận ra hắn.

"Đã thuyên giảm rồi, sao huynh ấy lại qua đời?" Cố Kiều hỏi tiếp.

Tiêu Lục Lang rũ mắt xuống, trầm giọng đáp: "Tin tức huynh ấy mắc bệnh phong bị lộ ra ngoài, nên bị quan binh bắt đưa lên núi Mã Phong. Chẳng bao lâu sau thì bệnh chết ở trên đó."

Hóa ra là vậy.

Tiêu Lục Lang nói tiếp: "Triệu chứng hiện tại của bà ấy còn rất nhẹ, cũng tương tự như huynh trưởng ta lúc đó. Nếu tận tâm chạy chữa, biết đâu vẫn còn hy vọng khỏi bệnh."

Cố Kiều đã xem qua phương thuốc, đúng là thuốc chữa đúng bệnh, không sai vào đâu được. Tuy nhiên, dược hiệu lại vô cùng chậm, chỉ có thể kìm hãm sự phát triển của bệnh phong chứ nói đến chuyện chữa khỏi hoàn toàn thì e là hơi khó.

Có điều, Cố Kiều không nói ra suy nghĩ ấy.

Phùng Lâm cầm lấy đơn thuốc, xung phong: "Để ta đi bốc thuốc!"

Tiêu Lục Lang dặn dò kỹ lưỡng: "Nhớ là phải chia ra đi mua ở nhiều hiệu thuốc khác nhau đấy."

Phùng Lâm khựng lại một chút rồi chợt vỡ lẽ: "Ta hiểu rồi!"

Không thể để người khác nhìn ra đây là đơn thuốc trị bệnh phong, nếu không bọn họ sẽ bị lộ tẩy ngay.

"Đệ cũng đi!" Cố Tiểu Thuận lên tiếng.

"Ngươi đi theo làm cái gì?" Phùng Lâm chẳng muốn đi cùng tên nhóc này chút nào.

Cố Tiểu Thuận nhướng mày đáp trả: "Đệ phải đi để canh chừng huynh, lỡ huynh đi báo quan thì sao!"

Đừng tưởng hắn không nghe thấy nhé, tên này ban nãy vừa xúi giục tỷ phu đưa tỷ hắn lên núi Mã Phong đấy!

Phùng Lâm nghe vậy thì đảo mắt ngán ngẩm.

Nếu Tiêu Lục Lang chưa chạm vào bà cụ kia, chắc chắn hắn đã đi báo quan rồi. Nhưng khổ nỗi Tiêu Lục Lang đã tiếp xúc với người bệnh, giờ mà báo quan thì chẳng phải bắt luôn cả Tiêu Lục Lang đi sao?

Dù thế nào thì thái độ của Cố Tiểu Thuận cũng rất kiên quyết, cực chẳng đã Phùng Lâm đành phải cho hắn đi theo.

Đi xe bò là không thể nào rồi, nhỡ đâu lộ tin tức thì nguy to. Hai người đành cuốc bộ tới các hiệu thuốc lớn trong trấn. Khoảng một canh giờ sau, họ đã mua đủ các vị thuốc cần thiết và mang về, tiện thể mua thêm cả một cái ấm sắc thuốc nữa.

Cố Kiều mang thuốc xuống bếp sắc.

Trong lúc chờ thuốc được, nàng quay sang hỏi Tiêu Lục Lang: "Sao các huynh lại quay về thế? Ta nghe nói Cố Đại Thuận đã dọn vào ở trong ký túc xá rồi mà."

Tiêu Lục Lang bèn kể lại chuyện ký túc xá bị sập cho Cố Kiều nghe.

Quả nhiên là vậy, Cố Kiều thầm nghĩ trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ ngạc nhiên: "May mà các huynh không sao."

Tiêu Lục Lang nhìn nàng thật sâu, ánh mắt đầy ẩn ý.