Chương 30: Con ông cháu cha

Về đến nhà, Cố Kiều cảm thấy hôm nay lạnh hơn mọi khi, chân tay lạnh toát. Đến đêm thì nàng thấy quỳ thủy tới.

Người nhà quê dinh dưỡng không đủ nên quỳ thủy thường đến muộn, thân thể này đã mười bốn tuổi rồi mà bây giờ mới là lần đầu tiên.

Cũng không biết có phải do dạo trước bị rơi xuống nước, hàn khí nhập thể quá nặng, cộng thêm hôm nay lại trúng gió hay không mà bụng nàng đau dữ dội.

Nàng ở trong tổ chức nhiều năm, thực ra đã sớm quen với đủ loại đau đớn, nhưng duy chỉ có cơn đau bụng kinh này là không chịu nổi.

Tiết Ngưng Hương sang trả quần áo cho Cố Kiều, vừa vào nhà đã thấy Cố Kiều mặt mày trắng bệch ngồi trên ghế, liền hỏi ngay: "Cô sao thế?"

"Không có gì." Cố Kiều nhàn nhạt đáp.

Ban ngày một đấm có thể đánh chết bốn gã đàn ông, vậy mà giờ đây người phụ nữ ấy lại yếu ớt đến mức không đứng dậy nổi, thế mà bảo là không có gì sao? Tiết Ngưng Hương nhìn tay nàng đang ôm bụng, "a" lên một tiếng rồi nói: "Cô đến tháng rồi hả?"

Cố Kiều chẳng còn sức đâu mà để ý đến nàng ta.

Tiêu Lục Lang nghe thấy động tĩnh bên phòng này, bèn đi sang hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

Cố Kiều không nói gì, ngược lại Tiết Ngưng Hương nhanh nhảu đáp: "Nàng đến kỳ rồi, đau bụng lắm. Nhà có đường đỏ không? Nấu cho nàng một bát."

Tiêu Lục Lang bỗng nhiên ngẩn người ra.

Tiết Ngưng Hương không nghĩ nhiều như vậy, nàng ta cứ ngỡ hai người đã làm vợ chồng nửa năm nay, chắc chắn đã sớm động phòng rồi, chuyện này có gì mà không nói được chứ.

Tiêu Lục Lang ngượng ngùng đi ra ngoài.

Trong nhà không có đường đỏ, muộn thế này chợ cũng đóng cửa rồi, muốn có thì chỉ còn cách sang nhà người khác mượn.

Tiêu Lục Lang trước nay chưa từng đi mượn đồ của ai, huống hồ thứ cần mượn lại là đường đỏ để phụ nữ uống khi "đến tháng".

Hắn đứng dưới mái hiên, hai má nóng bừng.

Nhưng sau khi hít sâu vài hơi, hắn vẫn cất bước đi về phía đầu thôn.

"Trương đại thẩm." Hắn gõ cửa Trương gia.

Trương đại thẩm mở cửa thấy là hắn, cười hỏi: "Là Lục Lang à, muộn thế này rồi có việc gì không cháu?"

"Cháu... muốn mượn ít đường đỏ." Tiêu Lục Lang cố tỏ ra bình tĩnh nói.

Ở quê, đường đỏ là thứ hiếm, nhà bình thường không có đâu. Con dâu Trương đại thẩm vừa sinh em bé, đang ở cữ, Tiêu Lục Lang nghe nói thẩm ấy nhờ La nhị thúc đi chợ mua đường đỏ về cho.

"Sao lại cần đường đỏ? Cố nha đầu có tin vui rồi hả?" Trương đại hỏi.

Má Tiêu Lục Lang lại nóng lên: "Không, không phải ạ!"

"À, thế là đến tháng rồi. Sao thế? Lần đầu tiên à?" Trương đại thẩm là người từng trải, vừa nhìn bộ dạng hắn là hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra.

Không ngờ Lục Lang cũng là người biết thương vợ ra phết.

Trương đại thẩm vào nhà lấy bát đựng một cục đường đỏ đưa cho hắn, trêu chọc: "Phụ nữ đến tháng là chuyện vui đấy, chứng tỏ sắp sinh con cho cháu được rồi!"

Tiêu Lục Lang quả thực không biết mình đã rời đi như thế nào nữa.

Hắn bưng bát nước đường đỏ đã nấu xong vào phòng Cố Kiều. Tiết Ngưng Hương đã về rồi, Cố Kiều nằm nghiêng trên giường, trông có vẻ chẳng còn chút sức lực nào.

Hắn mắt nhìn thẳng bước vào phòng, đặt bát nước đường lên bàn: "Nàng uống trước đi, không đủ thì gọi ta."

Nói xong, hắn quay người rời đi ngay lập tức.

Dù hắn bước đi rất nhanh, nhưng Cố Kiều vẫn tinh mắt nhận ra vành tai hắn đã đỏ ửng lên rồi.

Cố Kiều khẽ cười một tiếng, bưng bát nước đường đỏ lên uống cạn, không chừa lại giọt nào.

Nàng không ngờ nước đường đỏ lại hiệu nghiệm đến thế, cơ thể ấm dần lên, cả người dễ chịu hơn hẳn, chẳng mấy chốc nàng đã chìm vào giấc ngủ.

Đêm ấy, nàng lại nằm mơ.

Trong mơ, nàng thấy ngày hôm sau mình dậy muộn, Tiêu Lục Lang một mình ra khỏi nhà, rồi tình cờ gặp Cố Tiểu Thuận ở đầu thôn.

Hai người cùng nhau đến thư viện, lại được xếp vào cùng một lớp.

Cố Tiểu Thuận vốn tính ngỗ ngược, ngay buổi học sáng đầu tiên đã lăn ra ngủ li bì, thành thử để lại ấn tượng vô cùng tồi tệ trong mắt mọi người. Đến lúc phân chia phòng ngủ, chẳng ai chịu ở cùng hắn, chỉ có Tiêu Lục Lang là đứng ra nhận lời.

Hai người bị phân đến gian phòng ở tận cùng phía tây. Căn phòng đó đã lâu năm không được tu sửa, hai người vừa mới bước vào thì mái nhà đã sập xuống. Tiêu Lục Lang bị đè trúng trọng thương, còn Cố Tiểu Thuận cũng bị thương nhẹ.

Ngày hôm sau, quả nhiên Cố Kiều dậy muộn.

Nhờ có kinh nghiệm từ giấc mơ lần trước, lần này nàng bình tĩnh hơn nhiều.

Tiêu Lục Lang không có nhà, chắc hẳn đã đi học rồi. Xe bò của La nhị thúc đã đi lên trấn, nàng đành phải đi bộ, đến được thư viện thì cũng vừa vặn giữa trưa.

Cố Tiểu Thuận đang gục xuống bàn ngủ say sưa tối tăm mặt mũi, mãi cho đến khi người học trò ngồi phía trước lấy cán bút chọc chọc vào người hắn: “Này, đến giờ ăn cơm rồi!”

Cố Tiểu Thuận lúc này mới dụi mắt ngồi dậy, ngơ ngác hỏi: “Hả? Ăn cơm rồi sao?”

Đám học trò xung quanh nhìn những vết hằn do sách in lên mặt hắn, ai nấy đều không nhịn được mà bật cười khúc khích.