Hôm nay, Tiết Ngưng Hương cũng đi chợ. Bệnh đau khớp của mẹ chồng nàng ta lại tái phát, không có tiền đến y quán trên trấn, nàng ta đành ra chợ tìm thầy lang vườn mua chút thảo dược.
Mua thuốc xong, đang định ra về thì nàng ta vô tình thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc. Nheo mắt nhìn kỹ lại để chắc chắn mình không nhìn nhầm, trong lòng nàng ta càng thêm nghi hoặc.
"Sao nàng ta lại tới đây? Còn đi vào chỗ đó làm gì?"
Phía sau con hẻm kia chẳng phải chốn hay ho gì, theo Tiết Ngưng Hương biết thì ở đó có sòng bạc, kỹ viện, rồi cả mấy xưởng làm ăn phi pháp... Nàng ta nghĩ mãi không ra Cố Kiều vào đó để làm gì.
Là bị người ta lừa hay là...
Tiết Ngưng Hương nhíu mày, rảo bước đuổi theo.
Thế nhưng, vừa đi hết con hẻm thì Cố Kiều đã mất hút. Trước mặt là một sòng bạc lớn, bên trái là kỹ viện, bên phải không biết là nơi nào mà thi thoảng lại vọng ra tiếng kêu la thảm thiết. Có người mặt mũi bầm dập ngã dúi dụi ra ngoài, thổ huyết nằm vật xuống đất, không gượng dậy nổi.
Tiết Ngưng Hương sợ chết khϊếp, quay người định bỏ chạy thì bị mấy gã đàn ông có vẻ ngoài lưu manh chặn đường ngay trong hẻm.
"Chà, tiểu nương tử nhà ai đây? Trông xinh xắn đáo để nhỉ!"
"Chứ còn gì nữa? Hay là ở lại chơi với mấy ca ca một chút nhé?"
Hai gã đi đầu vừa nói vừa vươn bàn tay dơ bẩn về phía Tiết Ngưng Hương. Hai kẻ phía sau tuy không động thủ nhưng cũng cười cợt đầy vẻ dung tục, bỉ ổi.
Bốn gã đàn ông ép sát, vây kín nàng ta không chừa một lối thoát. Tiết Ngưng Hương định hét lên nhưng đã bị một gã bịt chặt miệng.
Bọn chúng dường như đã quen làm chuyện này, phối hợp vô cùng ăn ý: một kẻ bịt miệng, hai kẻ khác giữ chặt lấy nàng ta, rồi cả bọn bắt đầu sờ soạng khắp người.
Tiết Ngưng Hương muốn kêu không được, muốn động không xong, nước mắt tuyệt vọng trào ra!
Đúng lúc này, từ phía sau bọn chúng vang lên một giọng nói lạnh lùng: "Này, tránh ra."
Mấy gã đàn ông đang lúc cao hứng, chợt nghe tiếng phụ nữ thì mừng thầm, nghĩ bụng lại có thêm "mỡ dâng miệng mèo" sao?
Nhưng khi quay đầu lại, đập vào mắt chúng chỉ là một con nhóc trên mặt có vết bớt đỏ. Mặt mũi đã xấu xí thì chớ, người ngợm lại còn gầy gò, nhìn là biết thiếu ăn thiếu mặc.
Cả bọn lập tức mất hứng, chẳng thèm đoái hoài gì đến nàng nữa. Gã đang bịt miệng Tiết Ngưng Hương quát lớn: "Cút sang một bên!"
"Ta bảo, tránh ra."
Giọng nàng không lớn, ngữ điệu còn có phần hờ hững, nhưng chẳng hiểu sao lại khiến sống lưng bọn chúng lạnh toát một cách kỳ lạ.
"Hừ!" Vẫn là gã đàn ông kia, hắn ta cười khẩy đầy khinh miệt, buông Tiết Ngưng Hương ra rồi lừng lững bước về phía Cố Kiều.
Hắn vung nắm đấm, đấm thẳng vào mặt Cố Kiều!
Tiết Ngưng Hương không dám nhìn, sợ hãi nhắm nghiền mắt lại!
Rắc!
"Ááá——"
Tiếng xương gãy giòn tan hòa lẫn tiếng hét thảm thiết khiến tất cả mọi người giật mình kinh hãi.
Không để ai kịp phản ứng, Cố Kiều túm lấy cổ áo tên thứ hai, quật mạnh hắn ta vào tường, khiến hắn ta ngất lịm ngay tại chỗ.
Hai tên còn lại điên cuồng lao tới, nhưng chưa kịp chạm vào vạt áo nàng đã bị hai cú đá liên tiếp trúng vào chỗ hiểm, nằm rên hừ hừ dưới đất, không gượng dậy nổi.
Thế nhưng đúng lúc này, gã đàn ông ngã xuống đầu tiên bất ngờ vùng dậy, tay vớ lấy viên gạch, nhắm thẳng vào gáy Cố Kiều mà đập tới...
"A..." Tiết Ngưng Hương hét lên thất thanh.
Thế nhưng, Cố Kiều đã nhanh như cắt xoay người tung một cú đá, khiến gã đàn ông kia văng ra xa.
Tiết Ngưng Hương sững sờ, hoàn toàn không hiểu Cố Kiều đã làm thế nào!
Đánh người xong, Cố Kiều đeo gùi lên lưng rồi bỏ đi, chẳng thèm liếc nhìn Tiết Ngưng Hương lấy một cái, khiến người ta có cảm giác như nàng ra tay chỉ vì mấy gã vô lại này dám cả gan chắn đường nàng mà thôi.
Tiết Ngưng Hương bừng tỉnh khỏi cơn kinh ngạc tột độ, run rẩy đứng dậy gọi với theo: "Cô... cô đợi đã!"
Cố Kiều vẫn tiếp tục bước đi.
Tiết Ngưng Hương muốn đuổi theo, nhưng quần áo của nàng ta đã bị mấy gã đàn ông kia xé rách tả tơi. Nếu cứ thế mà đi ra ngoài, thân thể nàng ta sẽ bị người ta nhìn thấy hết mất. Nàng ta cuống đến mức nước mắt chực trào ra.
Bước chân Cố Kiều khựng lại, nàng có chút bực bội vén lọn tóc mai, rồi lấy chiếc áo bông của mình từ trong gùi ra, ném về phía Tiết Ngưng Hương.
Tiết Ngưng Hương ngẩn người, nhìn chiếc áo bông rồi lại nhìn Cố Kiều, ngập ngừng hỏi: "Cô... cô không lạnh sao?"
"Không mặc thì trả lại đây." Cố Kiều chìa tay ra.
"Mặc! Ta mặc chứ!" Tiết Ngưng Hương vội vàng mặc chiếc áo bông vào.
Áo bông của Cố Kiều hơi chật, nhất là ở phần ngực, khiến Tiết Ngưng Hương cảm thấy khó thở.
Nàng ta cúi xuống nhặt mớ thảo dược rơi vãi trên đất, lí nhí nói với Cố Kiều: "Vừa nãy... cảm ơn cô nhé."