Phùng Lâm dù có ngốc đến đâu cũng biết khám bệnh rất tốn kém. Đừng nói đến vị Trương đại phu đến từ kinh thành kia, ngay cả mấy thầy lang vườn ở quê cũng chẳng phải mười văn tiền là có thể xong chuyện.
"Chẳng phải người ta đồn rằng phí xuất chẩn của Trương đại phu lên tới mười lượng bạc sao?" Hắn nghi hoặc hỏi lại.
Nhị đông gia mặt không đổi sắc đáp: "Khám tại y quán đương nhiên rẻ hơn đến tận nhà rồi."
"Nhưng mà rẻ... rẻ hơn nhiều đến thế sao?"
"Y quán chúng ta từng chữa chết người, việc làm ăn ế ẩm lắm, đang mùa thấp điểm mà!"
Phùng Lâm lại lần nữa cạn lời: "..."
Đám tiểu nhị cũng câm nín tập hai: "..."
Phùng Lâm lập tức chạy về thôn, kể lại chuyện khám bệnh cho Tiêu Lục Lang nghe: "... Tiền khám chỉ tốn có mười văn thôi, tiền thuốc thang thì tính riêng. Nhưng hiện tại bọn họ làm ăn ế ẩm, ta đoán chừng tiền thuốc cũng sẽ không quá đắt đâu."
Việc làm ăn của y quán quả thực có bị ảnh hưởng, nhưng nếu nói giá cả đột nhiên rẻ đến mức này thì vẫn khiến người ta khó mà tin nổi.
Phùng Lâm hào hứng nói tiếp: "Sau đó ta đã hỏi lại Vương chưởng quầy rồi, ông ấy cũng xác nhận như vậy. Chuyện này chắc chắn không phải giả đâu, huynh cứ yên tâm chờ đi. Đến cuối tháng đúng lúc ta được nghỉ, ta sẽ cùng huynh đi!"
Đến cả ngày giờ cũng đã ấn định xong xuôi, xem ra chuyện này là thật rồi.
Ba ngày sau, kết quả kỳ thi đã có, Cố Đại Thuận xếp hạng hai.
Thí sinh tham dự lần này đến từ khắp năm châu bốn bể, lên tới hàng trăm người, trong đó không thiếu con cái của những gia đình quyền quý. Những người đó từ nhỏ đã được mời thầy riêng về dạy, điều kiện học tập tốt hơn Cố Đại Thuận rất nhiều. Vậy mà Cố Đại Thuận vẫn có thể giành được vị trí thứ hai, quả thực đã đem lại vinh dự lớn lao cho Cố gia.
Đặc biệt là đề thi lần này do chính tay Viện trưởng đại nhân ra đề. Trong thư viện đều đang đồn đại rằng Viện trưởng đại nhân e là sắp xuất sơn, ông ấy muốn tuyển chọn đệ tử thân truyền từ lứa thí sinh này.
Cố Đại Thuận cảm thấy hy vọng của bản thân là rất lớn.
"Thế Lục Lang thi cử thế nào?" Cố lão gia tử hỏi.
Cố Đại Thuận cười đáp: "Hắn cũng thi đậu rồi ạ."
Cũng là hạng hai, chỉ có điều là hạng hai đếm ngược từ dưới lên.
Lần này tổng cộng lấy một trăm người, Tiêu Lục Lang xếp thứ chín mươi chín.
Nghĩ đến việc Tiêu Lục Lang bị mình bỏ xa đến vậy, Cố Đại Thuận không khỏi có chút đắc ý trong lòng, nhưng ngoài miệng vẫn nói: "Hắn đã nửa năm không đến tư thục, toàn bộ đều là tự mình ở nhà dùi mài kinh sử, thi được kết quả này đã là rất giỏi rồi."
"Hắn khổ đọc lâu như vậy mà cũng suýt chút nữa thì trượt, có thể thấy việc đọc sách là phải dựa vào thiên phú. Về điểm này, con giỏi hơn Lục Lang nhiều." Cố lão gia tử hiếm khi nói nhiều như vậy. Vốn dĩ ông không dám đặt quá nhiều kỳ vọng vào Cố Đại Thuận, nhưng giờ có kết quả rồi, ông cảm thấy kỳ thi Hương năm sau của Cố Đại Thuận đã nắm chắc mười phần thắng.
Cố lão gia tử trong lòng vui vẻ, liền sai con trai thứ đi lên trấn mua hai cân thịt ba chỉ về.
Hôm nay đến phiên nhị phòng nấu cơm. Lưu thị biết rõ chỗ thịt ba chỉ này bưng lên thì hơn phân nửa sẽ chui vào bụng Cố Đại Thuận, nên bà ta lén lút giấu hai miếng vào trong cái hũ sành.
"Nương, người giấu thịt kìa!"
Cố Tiểu Thuận mắt sắc như dao, bất thình lình lẻn vào bắt quả tang.
Lưu thị giật mình đánh thót một cái, suýt chút nữa thì làm rơi cái hũ xuống đất. Bà ta quay người lại, đánh vào người Cố Tiểu Thuận một cái: "Con nói nhỏ thôi! Hét cái gì mà hét!"
Cố Tiểu Thuận nhướng mày nói: "Con muốn ăn thịt."
"Không cho!" Lưu thị xoay người lại, ôm chặt cái hũ vào lòng như sợ bị cướp mất.
Cố Tiểu Thuận hừ một tiếng: "Không cho thì con đi mách bà nội là mẹ giấu thịt!"
"Con..." Lưu thị tức đến mức giơ nắm đấm lên. Người ta sinh con trai để được hưởng phúc, còn bà ta sinh con trai ra chỉ để chọc tức mình.
Lưu thị cũng biết thừa Cố Tiểu Thuận dám làm cái chuyện tố cáo bà ta thật, nên đành đau lòng mở nắp hũ, lấy dao cắt một miếng nhỏ đưa cho hắn.
Cố Tiểu Thuận còn chưa kịp nếm mùi vị thì miếng thịt đã hết veo: "Sao mẹ cho con có nửa miếng thế? Trong hũ còn hai miếng to đùng kia kìa!"
"Cái đó là để dành cho Nhị Thuận!" Trong hai đứa con trai, chỉ có Nhị Thuận là chịu khó học hành, Lưu thị chỉ trông mong Nhị Thuận sau này có tiền đồ để bà ta được hưởng thơm lây. Còn Tiểu Thuận thì bà ta chẳng trông mong gì nổi, cả ngày lêu lổng như một tên vô lại, sau này nó không về phá nhà phá cửa là bà ta đã niệm A Di Đà Phật rồi.
Cố Tiểu Thuận muốn kiếm chút thịt mang sang cho tỷ tỷ, nhưng hắn cũng không thể trắng trợn cướp cái hũ của mẹ ruột mình được. Thế là hắn đành nhân lúc mẹ không chú ý, lén mở vung nồi, nhanh tay chộp lấy mấy cái màn thầu bột mì trắng rồi co giò chạy biến!
"Thằng súc sinh kia!" Lưu thị tức đến dựng tóc gáy.
Màn thầu bột mì trắng cũng là đồ quý hiếm, ngày thường chỉ có Cố Đại Thuận mới được ăn, còn bọn họ toàn phải ăn bánh bột ngô.
Lưu thị tức tối vớ lấy cây gậy đuổi theo sau, nhưng khổ nỗi Cố Tiểu Thuận chạy nhanh như bay, loáng cái đã mất hút.
Cố Tiểu Thuận chạy một mạch đến chỗ tỷ tỷ, tay bị màn thầu nóng làm cho đỏ ửng cả lên.
"Tỷ!" Hắn lao vào trong bếp, nhưng bỗng ngửi thấy mùi gì đó, cả người liền khựng lại.
Hắn hít hít mũi: "Thơm quá, tỷ ơi, tỷ đang nấu cái gì thế?"
"Gà rừng."
Ba con gà rừng lần trước nàng bắt được đã bán đi hai con, con còn lại nuôi mấy ngày nay, hôm nay mới đem ra làm thịt.
"Tay đệ cầm cái gì đấy?" Cố Kiều nhìn vào tay hắn.
"Màn thầu." Cố Tiểu Thuận cúi gằm cái đầu nhỏ xuống. Vốn định mang chút đồ ngon sang cho tỷ, ai ngờ tỷ hắn ở đây lại đang ăn thịt gà, mấy cái màn thầu trắng này bỗng chốc trở nên chẳng bõ bèn gì...
Cố Kiều lấy cái bát, bảo hắn bỏ màn thầu vào đó, rồi lại múc một chậu nước lạnh mang tới: "Tay, nhúng vào đi."
"Dạ." Cố Tiểu Thuận không hỏi tại sao, ngoan ngoãn làm theo, tay vừa ngâm vào nước lạnh liền thấy hết đau ngay.
"Ở lại đây ăn cơm đi." Cố Kiều lại nói với hắn.
"Hả?" Cố Tiểu Thuận ngẩn người.
"Ta để phần cho đệ một bát, đang tính xem làm thế nào mang sang thì đệ đến, đỡ tốn công ta chạy một chuyến." Cố Kiều vừa nói vừa mở tủ bát, bưng một bát thịt gà ra, đổ lại vào trong nồi hâm nóng.
Cố Tiểu Thuận nhìn bát thịt gà kia, biết ngay tỷ tỷ không phải thấy hắn đến mới nói lời khách sáo, mà là thật sự để phần cho hắn.
Bên trong có cả một cái đùi gà to đùng, hắn nhìn thấy hết cả rồi.
Sống mũi Cố Tiểu Thuận bỗng thấy cay cay.
Hắn đi đến sau lưng Cố Kiều, cúi người xuống, tựa trán vào lưng nàng, cọ cọ rồi nói: "Tỷ ơi, sao tỷ lại tốt thế? Tỷ nói xem, có khi nào tỷ mới là mẹ ruột của đệ không?"
Cố Kiều: "..."