Chương 21: Quá mắc

Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, từ trong đám đông bỗng xuất hiện một bóng người nhỏ nhắn, gầy gò lướt tới. Nàng quỳ một chân xuống trước mặt nam tử trẻ tuổi, dứt khoát xé toạc áo của hắn ra, rồi cầm một vật gì đó chĩa thẳng vào ngực hắn và đâm mạnh xuống!

Tất cả mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh!

Đây là đang cứu người hay là muốn gϊếŧ người vậy?

Ngay giây tiếp theo, Cố Kiều rút lõi của cây kim chọc dò ra, và một luồng khí nhỏ lập tức thoát ra ngoài.

Mọi người liền nhìn thấy l*иg ngực của người thanh niên vốn sắp chết ngạt kia dần xẹp xuống, và trong nháy mắt, hắn đã có thể hít thở lại bình thường.

Vương chưởng quỹ chết lặng tại chỗ: "Còn… còn cần phải hỏi sư phụ của nàng ấy nữa không?"

"Hỏi cái con khỉ ấy!" Nếu y quán của chúng ta mà có một đại phu tài giỏi như vậy, thì ngày đó đã không chữa chết người rồi.

Nhị đông gia dứt khoát đẩy Vương chưởng quỹ sang một bên, đứng dậy rồi đích thân tiến về phía Cố Kiều.

"Ngươi nói là, muốn ta làm đại phu cho y quán của các người sao?" Nghe Nhị đông gia nói vậy, Cố Kiều liếc nhìn người thanh niên kia.

Người nọ bị gãy xương sườn dẫn đến rách phổi, cuối cùng gây ra tràn khí màng phổi. Tuy khí trong l*иg ngực đã được dẫn ra ngoài nhưng vẫn cần điều trị thêm. Đáng tiếc là sau khi hô hấp trở lại, hắn đã một mình bỏ đi.

Cố Kiều thu lại tầm mắt, hỏi Nhị đông gia: "Y quán của các người là y quán nào?"

Nhị đông gia cười đáp: "Ở trấn Thanh Tuyền này, nơi có thể được gọi là y quán thì chỉ có Hồi Xuân Đường của chúng ta thôi!"

"Ồ." Nàng vừa nói vừa xoa cằm.

Nhị đông gia vốn nghĩ đối phương sẽ không dễ dàng đồng ý, hắn ta thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần để nàng làm mình làm mẩy. Ai ngờ Cố Kiều chỉ "ồ" một tiếng rồi nói: "Đến đúng lúc lắm, ta cũng đang định đi tìm các người đây. Ta có thể hợp tác với Hồi Xuân Đường, nhưng ta nói trước, một tháng ta chỉ nhận khám một lần."

"Một, một lần?" Nhị đông gia ngẩn người. Khoan đã, nàng đây là đồng ý rồi sao? Không làm cao một chút à? Không ra giá à? Mà không đúng, vấn đề là một tháng nàng chỉ khám bệnh một lần!

"Ta rất bận." Cố Kiều nói với vẻ mặt nghiêm túc.

Bận… bán rau ư?

Nhị đông gia nhìn cái sọt của nàng, khóe miệng hơi co giật.

Thật ra mà nói, một lần thì hắn ta đúng là không thỏa mãn, nhưng làm ăn mà, phải từ từ từng bước. Cứ để nàng bước vào cửa Hồi Xuân Đường trước đã, sau này thân quen rồi thì sẽ từ từ thương lượng sau.

Nhị đông gia bèn nói: "Được… một lần thì một lần!"

Cố Kiều nhìn thẳng vào hắn ta, như thể điều sắp nói ra mới là trọng điểm: "Ngoài ra, ta còn một điều kiện nữa."

Sau khi tan học, Phùng Lâm tức tốc chạy đến y quán.

Sau vụ gây rối lần trước, việc làm ăn của y quán có phần ảm đạm hơn. Mấy gã tiểu nhị đang uể oải sắp xếp dược liệu trong đại sảnh.

"Xin hỏi Trương đại phu có ở đây không?" Phùng Lâm gọi một tiểu nhị lại và hỏi.

Tiểu nhị đáp: "Trương đại phu về kinh thành rồi."

"Vậy khi nào ông ấy quay lại?" Phùng Lâm lịch sự hỏi.

"Không rõ nữa." Gã tiểu nhị đáp.

"Ngươi có thể hỏi giúp ta được không? Chân của bạn ta bị thương nửa năm rồi, chỉ có Trương đại phu mới chữa được cho hắn thôi." Phùng Lâm kiên trì nói.

Gã tiểu nhị liếc nhìn hắn với vẻ hơi mất kiên nhẫn: "Thôi nói thật cho ngươi biết nhé, Trương đại phu sẽ không quay lại nữa đâu. Nếu ngươi thật sự muốn tìm ông ấy chữa bệnh thì có thể đến Hồi Xuân Đường ở kinh thành mà tìm, nhưng mà phí khám bệnh của ông ấy đắt lắm đấy."

"Bao nhiêu?" Phùng Lâm hỏi.

"Mười lạng."

"Cái gì? Mười lạng?"

Phùng Lâm sững sờ. Cả hắn và Tiêu Lục Lang cộng lại cũng không thể nào có nổi nhiều bạc như vậy.

Phùng Lâm thất vọng quay người rời đi. Thế nhưng, khi hắn vừa định bước ra khỏi đại đường thì bỗng nghe thấy từ phía trước truyền đến một giọng nói vô cùng khách sáo:

"Vị công tử này đến để khám bệnh sao?"

"Hả?"

Phùng Lâm ngẩn người một chút rồi ngước mắt nhìn về phía đối phương. Đó là một nam tử trẻ tuổi mặc y phục gấm vóc sang trọng, khí thế toát ra có phần áp bức nhưng thái độ lại vô cùng ôn hòa.

Phùng Lâm vốn không quen biết người này, bèn hỏi: "Các hạ là..."

Đám tiểu nhị trong quán đã nhận ra người tới, nhao nhao định tiến lên hành lễ, nhưng lập tức bị ánh mắt của Nhị đương gia ngăn lại.

"Ồ, ta là người của Hồi Xuân Đường." Nhị đông gia vui vẻ hòa nhã đáp: "Vị công tử này cảm thấy trong người không khỏe ở đâu sao?"

Phùng Lâm lắc đầu: "Không phải, ta không có bệnh. Ta đến đây để hỏi khám thay cho một người bạn đồng môn."

"Mạo muội xin hỏi quý danh của công tử."

"Ta tên là Phùng Lâm." Phùng Lâm chắp tay thi lễ.

"Tại hạ họ Hồ." Nhị đông gia cũng đáp lễ lại.

"Hóa ra là Hồ đại phu." Nghe đối phương nói là người của y quán, Phùng Lâm liền mặc nhiên coi người này là đại phu ngồi khám ở đây.

Nhị đông gia cũng chẳng buồn đính chính, chỉ cười cười rồi hỏi: "Vậy xin hỏi bạn đồng môn của ngươi bị đau ở đâu?"

Phùng Lâm thở dài đáp: "Chân của hắn bị thương nửa năm trước, đã tìm không ít lang trung nhưng đều vô phương cứu chữa. Ta nghĩ, e rằng chỉ có Trương đại phu của quý y quán mới có thể chữa khỏi cho hắn . Thế nhưng ta lại nghe nói... Trương đại phu sẽ không bao giờ đến y quán nữa."

"Ai nói là ông ấy không đến?" Nhị đông gia khẽ ho một tiếng, khẳng định chắc nịch: "Ông ấy sẽ đến, ngày mai là đến rồi!"

"Vậy tiền khám bệnh..."

"Một giá thôi, một trăm văn!"

Khụ!

Đám tiểu nhị trong phòng nghe xong suýt chút nữa thì sặc nước bọt.

Phùng Lâm cũng bị sặc một cái, lắp bắp: "Một... một trăm văn ư?"

"Đắt quá sao?" Nhị đông gia chớp chớp mắt, vội vàng sửa lời: "À ta nói nhầm, là mười văn!"

Phùng Lâm: "..."

Đám tiểu nhị: "..."