Chương 20: Cứu người

Phía đông của trấn là khu vực giàu có và sầm uất hơn, nơi có những y quán và tửu lầu tốt nhất, nha môn và thư viện cũng đều tọa lạc tại đây. Ngược lại, phía tây lại phức tạp hơn nhiều, với đủ cả chợ búa, xưởng thủ công, sòng bạc, kỹ viện… quả là một nơi rồng rắn lẫn lộn, thượng vàng hạ cám thứ gì cũng có.

Cố Kiều đi vào khu chợ, tùy ý tìm một chỗ trống rồi bày hàng ra.

Một người thím bán hàng bên cạnh vẫn còn nhớ nàng, bèn cười nói: "Cháu đến rồi à, loại nấm lần trước cháu hái còn không? Cháu trai lớn nhà ta thích ăn lắm, có thể đổi cho ta một ít nữa được không?"

Người thím này bán khoai lang, giá của khoai lang tất nhiên không thể nào so sánh với nấm trên núi được, nhưng Cố Kiều cũng không để tâm. Nàng đưa cái giỏ cho bà, ra hiệu để bà tự lấy.

Người thím vốc lấy hai nắm, rồi bỏ vào giỏ của nàng hai củ khoai lang vừa to vừa đỏ.

Một lát sau, một đại nương ở phía bên kia cũng ghé lại, cười hì hì nói: "Ta... ta có thể dùng củ cải đổi một ít được không? Ta cũng muốn hầm một ít cho người nhà ăn."

"Vâng." Cố Kiều gật đầu một cách thờ ơ, dùng ánh mắt ra hiệu để bà tự lấy.

Thế là đại nương dùng hai củ cải lớn của mình để đổi lấy hai nắm nấm của Cố Kiều.

Sau đó, lại có thêm vài người bán hàng rong khác lần lượt dùng rau củ nhà mình để đổi lấy nấm của Cố Kiều.

Tất cả cảnh tượng này đều lọt vào mắt của hai nam nhân đang ngồi trong quán trà ở phía đối diện.

"Vương chưởng quỹ, người mà ông nói chính là nàng ta sao?" Người hỏi là một nam nhân mặc y phục sang trọng, khoảng ba mươi tuổi, ngũ quan cương nghị, thân hình cao lớn.

Người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi bên cạnh hắn ta đáp: "Thưa Nhị đông gia, chính là nàng ấy ạ."

Nhị đông gia nhìn Cố Kiều, nhíu mày nói: "Thổ sản vùng núi quý như vậy mà lại để người ta dùng mấy thứ rau củ rẻ tiền đổi đi, nàng ta ngốc thật à? Có người còn bỏ cả đồ hỏng vào mà nàng ta cũng không nói gì, chắc là ngốc thật rồi!"

"Chuyện này..." Vương chưởng quỹ không biết nói gì để đáp lại.

Ông ta luôn cảm thấy nàng này không ngốc, mà là nàng không hề để tâm đến những chuyện đó.

"Ông có chắc là không nhận nhầm người không?" Nhị đông gia hỏi.

"Lúc nàng ấy cứu người, ta đã đứng ngay bên cạnh. Ta đã tận mắt nhìn thấy nàng ấy khâu lại vết thương vừa sâu vừa dài như vậy, ta không thể nào nhận nhầm được đâu." Vương chưởng quỹ vừa nói vừa khoa tay múa chân miêu tả.

Có một điều mà Vương chưởng quỹ không nói, đó là thực ra ông ta đã gặp nàng hai lần. Lần đầu tiên chính là ở khu chợ này, vì vậy ông ta mới biết nàng sẽ đến đây buôn bán.

"Nàng ta mới bao nhiêu tuổi chứ?" Nhị đông gia nhíu chặt mày, dù thế nào cũng không thể tin được cô gái kia chính là vị đại phu có tài cải tử hồi sinh.

Nàng còn quá trẻ, lại quá nghèo, trên mặt còn có một cái bớt như thế.

Nhưng hắn ta biết Vương chưởng quỹ sẽ không lừa mình.

Vụ gây rối ở y quán lần trước đã gây ra ảnh hưởng rất lớn, không chỉ đắc tội với Trương đại phu mà còn khiến tổng đường ở kinh thành vô cùng bất mãn. Chính vì vậy, vị trí nhị đương gia của hắn ta đang lung lay dữ dội, và hắn ta đang rất cần một vị đại phu tài giỏi để vực dậy tình hình.

Nhị đông gia liền nói: "Ông qua đó hỏi nàng ta xem, sư phụ là ai. Ta bằng lòng dùng số tiền lớn để mời sư phụ của nàng ta đến y quán của chúng ta ngồi khám."

Y thuật của nha đầu này không thể nào tự dưng mà có được, vậy nên mời sư phụ của nàng ắt hẳn sẽ đáng tin hơn là mời chính nàng.

Vương chưởng quỹ thấy cách này có vẻ khả thi, bèn xoay người định đi hỏi. Nào ngờ, ông ta vừa mới bước một bước thì đã thấy một nam tử trẻ tuổi ngã gục xuống. Người này lại ngã ngay trước một sạp bán gà, khiến cho đám gà trong l*иg hoảng sợ chạy toán loạn.

"Trời ơi! Gà của ta! Gà của ta!" Lão bá bán gà vội vàng đuổi theo bắt gà.

Khung cảnh bỗng chốc trở nên hỗn loạn.

Trong khi đó, ánh mắt của Vương chưởng quỹ và Nhị đông gia cùng lúc đổ dồn về phía nam tử trẻ tuổi kia, và cả hai đều sững sờ như trời trồng.

Nam tử trẻ tuổi kia có triệu chứng tức ngực, da tím tái, khó thở, những triệu chứng này gần như giống hệt với bệnh nhân đã chết tại y quán của họ. Chỉ là bệnh tình của người này khởi phát dữ dội và nguy cấp hơn nhiều; bệnh nhân kia ít ra còn gắng gượng được về đến nhà, còn người thanh niên này thì mắt thấy sắp chết ngạt đến nơi rồi.

Đây là chứng bệnh nan y, cho dù đại phu của y quán bọn họ có đến đây thì cũng đành bó tay!