Chương 16: Dạy dỗ kẻ khác

Buổi sáng thi thơ phú, buổi chiều thi kinh nghĩa.

Những sĩ tử có thể đến được đây đa phần đều là người có học, thế nên việc làm vài bài thơ phú ngay tại chỗ cũng không phải là chuyện khó đối với họ. Điều thực sự nan giải chính là phần thi kinh nghĩa vào buổi chiều.

Đề thi kinh nghĩa đều được lấy từ nguyên tác của Tứ Thư Ngũ Kinh, và các sĩ tử bắt buộc phải trình bày bài làm của mình theo thể văn bát cổ một cách nghiêm ngặt.

Văn bát cổ bao gồm tám phần là phá đề, thừa đề, khởi giảng, nhập thủ, khởi cổ, trung cổ, hậu cổ và thúc cổ. Thể văn này không cho phép dùng phép ẩn dụ, lại bắt buộc phải sử dụng giọng văn của bậc thánh hiền, hơn nữa phần chú giải chỉ được lấy từ học phái Trình Chu. Chính vì vậy, nó đặt ra những giới hạn vô cùng khắt khe cho các sĩ tử.

Đã vậy, đề thi lần này lại ra vô cùng hóc búa, thế nên sau một ngày thi ròng rã, gương mặt của sĩ tử nào cũng gần như xanh mét lại.

Lúc Tiêu Lục Lang bước ra, người bạn đồng môn đã đứng đợi bên ngoài trường thi được gần nửa canh giờ.

“Lục Lang! Bên này!” Hắn ta vẫy tay lia lịa về phía Tiêu Lục Lang.

Tiêu Lục Lang chống nạng đi tới.

Người bạn kia nói: “Ta vừa nghe rất nhiều người than rằng đề kinh nghĩa lần này quá oái oăm. Ai ôi, cũng tại các huynh đệ không may mắn, nghe nói đề thi lần này do chính viện trưởng ra. Nếu ngày trước huynh không xảy ra chuyện mà đi thi cùng với ta, thì đã chẳng phải đối mặt với đề thi khó nhằn thế này rồi... Tất cả là tại ả đàn bà độc ác kia!”

Tiêu Lục Lang liếc mắt nhìn hắn ta, đôi mày khẽ nhíu lại.

Cậu bạn kia lại nói tiếp: “À phải rồi, mấy ngày nay ả ta không bắt nạt huynh chứ? Ta đã lo huynh hôm nay lại không đến dự thi được đấy.”

Đúng là... suýt chút na đã không đến được tht.

Tiêu Lục Lang khựng lại giây lát.

Bất chợt, như cảm nhận được điều gì đó, hắn ngẩng đầu lên và nhìn về phía trước.

Lúc này kỳ thi vừa kết thúc, con đường lớn trước cổng thư viện người qua kẻ lại, tấp nập không ngừng.

Giữa dòng người ấy, có một bóng hình nhỏ nhắn, mảnh khảnh đang đứng dựa vào tường, lưng đeo chiếc gùi con, hai tay khoanh trước ngực, dáng vẻ có chút thờ ơ, lơ đãng.

Thỉnh thoảng có người đi ngang qua, liếc nhìn gương mặt nàng với đủ loại ánh mắt khác nhau, nhưng dường như nàng chẳng hề để tâm, không một chút tức giận, phiền muộn, xấu hổ hay bối rối.

Chẳng mấy chốc, người bạn đồng môn cũng trông thấy Cố Kiều, hắn ta liền cau mày: “A! Sao ả ta lại đến đây? Không phải là đến kiếm chuyện với huynh đấy chứ! Huynh nói thật đi, có phải hôm nay huynh trốn nhà đi thi không?”

Thật ra, chính Tiêu Lục Lang cũng không chắc liệu Cố Kiều có phải đến tìm mình hay không. Hắn chỉ biết nàng đang đứng dựa vào tường, rõ ràng là đang chờ đợi một ai đó...

Có lẽ vì các sĩ tử đã túa ra đông hơn, cuối cùng Cố Kiều cũng chú ý đến phía bên này.

Cố Kiều quay đầu nhìn sang, và giữa biển người mênh mông, nàng lập tức nhận ra bóng dáng thiếu niên với khí chất thanh tao, nổi bật ấy.

Nàng khẽ mỉm cười rồi bước về phía Tiêu Lục Lang.

“Thi xong rồi à.” Nàng lên tiếng.

“Ừm.” Tiêu Lục Lang gật đầu. “Nàng đợi lâu chưa?”

“Cũng không lâu lắm.” Cố Kiều vừa nói vừa khẽ gãi vành tai.

“Không phải nàng ra chợ sao? Sao không về nhà luôn?” Tiêu Lục Lang hỏi. Hắn vốn thấy trong gùi của nàng có mộc nhĩ và nấm rừng nên đoán là nàng sẽ ra chợ. Nhưng chợ thường đóng cửa muộn nhất là vào giờ Ngọ.

“Tiện thể ta có chút việc ở gần đây thôi.” Cố Kiều đáp.

“Cô thì có chuyện gì được chứ?” Người bạn học liếc mắt xem thường.

Tuy nhiên, lời của Cố Kiều quả thật đã nhắc nhở hắn.

Chuyện là hôm nay hắn tan học sớm, có ghé qua y quán một chuyến, rồi phát hiện ra Trương đại phu đã quay lại, hơn nữa còn cứu sống được một người tưởng chừng đã chết.

“Chắc chắn là Trương đại phu sao?” Tiêu Lục Lang hơi sững sờ.