Ngay từ lúc Tiêu Lục Lang mới đến thôn, hắn đã là một Đồng sinh. Bấy giờ, Cố Đại Thuận cũng là Đồng sinh. Thế nhưng sau này, trong khi Cố Đại Thuận thi đỗ thành Tú tài thì Tiêu Lục Lang vẫn giậm chân tại chỗ. Cũng vì thế mà Cố Đại Thuận dần dà chẳng còn coi trọng Tiêu Lục Lang nữa.
“Ngươi đã nửa năm rồi không đến trường...” Cố Đại Thuận lắc đầu nói.
Ý tứ trong câu nói này đã quá rõ ràng: Tiêu Lục Lang căn bản không thể nào thi đỗ được.
Vốn dĩ đang định khuyên một người trong làng nhường lại chỗ cho Tiêu Lục Lang, nhưng nghe vậy, La Nhị thúc đành lặng lẽ nuốt lại những lời định nói vào trong bụng.
Đã không thi đỗ được thì cũng chẳng cần phải mất công mất sức làm gì.
Nghĩ rồi, La Nhị thúc bèn lấy túi tiền ra. Vốn dĩ đi đến chợ chỉ mất hai đồng, đến những nơi xa hơn một chút thì là ba đồng. Thế nhưng Cố Kiều đã đưa thêm hai đồng, tổng cộng là năm đồng.
Trong lúc La Nhị thúc đang đếm tiền để trả lại cho Tiêu Lục Lang, thì ở bên kia, Cố Đại Thuận đã được Chu thị đẩy lên xe bò.
Chỉ có điều, hắn còn chưa kịp ngồi vững thì một bàn tay gầy trơ xương đã bất thình lình vươn ra từ sau lưng, túm chặt lấy cổ áo sau của hắn rồi lôi tuột xuống khỏi xe bò!
Cố Đại Thuận lớn hơn Tiêu Lục Lang hai tuổi, năm nay đã mười chín, là một thanh niên khỏe mạnh, vạm vỡ. Ấy vậy mà lại bị cái kéo tay ấy làm cho lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã sõng soài trên mặt đất.
Chu thị sợ hết hồn, vội vàng chạy tới đỡ Cố Đại Thuận.
“Ai đó!”
Bà ta vừa giận dữ mắng vừa quay đầu lại.
Ngay sau đó, bà ta cùng với tất cả mọi người đều nhìn thấy một Cố Kiều với thân hình nhỏ bé, gầy gò.
Ánh mắt Cố Kiều lạnh như băng, toát ra một vẻ lạnh lùng bất cần.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
“Cố Kiều, mày lên cơn điên gì thế!” Chu thị còn đang nghĩ kẻ nào to gan như vậy, không ngờ lại chính là con ngốc này.
“Cầm lại tiền đi.” Cố Kiều hoàn toàn không thèm để ý đến Chu thị, chỉ lạnh nhạt nhìn La Nhị thúc đang đứng sững với bàn tay giơ giữa không trung, rồi khẽ nhíu mày tỏ vẻ mất kiên nhẫn. “Chỗ trên xe bò này tối qua ta đã đặt rồi. Thúc muốn đổi ý cũng được thôi, vậy thì trả lại tiền xe cho tất cả mọi người đi.”
“Mày có ý gì?” Chu thị hỏi vặn lại.
“Ý trên mặt chữ thôi. Hôm nay nếu Tiêu Lục Lang không được lên xe, vậy thì không một ai được phép lên xe cả.” Cố Kiều đáp.
“Cô dựa vào cái gì chứ?” Một bà thím hừ lạnh nói.
Cố Kiều chậm rãi rút từ sau lưng ra một chiếc liềm: “Dựa vào việc ta là một con ngốc, được không?”
Mọi người vừa thấy lưỡi liềm sắc lẻm thì ai nấy đều tái mặt.
Chu thị vốn định xông lên túm tóc Cố Kiều cũng sợ đến mức không dám bước lên phía trước nữa.
Kẻ ngốc... kẻ ngốc thì đúng là chuyện gì cũng dám làm.
Thế nhưng, trước đây con ngốc này rõ ràng không ưa Tiêu Lục Lang, tại sao bây giờ lại vì hắn mà gây sự với những người mà nàng vốn luôn thân thiết như Cố gia thế?
Đừng nói là dân làng, mà ngay cả trong ánh mắt của Tiêu Lục Lang cũng thoáng qua một tia kinh ngạc.
“Ai muốn đi mời Cố lão gia tử thì cứ đi nhanh lên.” Cố Kiều vừa nói vừa thổi thổi vào lưỡi liềm đã được mình mài cho sáng bóng.
Chu thị quả thực đã có ý định đó.
Nhưng lại bị Cố Đại Thuận ngăn lại.
Nói lý lẽ với một kẻ ngốc thì chẳng bao giờ thông được, lỡ dở kỳ thi thì phiền to.
Mặc dù Tiêu Lục Lang cũng sẽ lỡ thi, nhưng hắn vốn dĩ đã không thi đỗ nổi, lỡ thì cũng thôi. Còn mình thì khác.
Cuối cùng, vẫn là La nhị thúc nghĩ ra một cách, bảo Chu thị bỏ tiền ra mua lại chỗ rau của một người dân trong làng, để người đó nhường lại chỗ ngồi cho Cố Đại Thuận.
Cố Kiều không quan tâm Cố Đại Thuận đã mua lại chỗ của ai.
Tuy nhiên, để đề phòng giữa đường lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Cố Kiều vẫn đeo lưỡi liềm lên lưng rồi đi theo.
Trên xe bò không còn chỗ trống nào cho nàng nữa.
Nàng cứ thế lê tấm thân nhỏ bé gầy gò, đi bộ ròng rã hơn chục dặm đường, đưa Tiêu Lục Lang vào tận trường thi một cách an toàn.
Lục Lang: Tại sao lại đối tốt với ta như vậy?
Kiều Kiều: Vì chàng đẹp.
Lục Lang: ...
**
Sau khi Tiêu Lục Lang vào trường thi, Cố Kiều cũng đeo gùi trên lưng và rời đi.
Nàng định ra chợ bán hết số nấm rừng và mộc nhĩ đã phơi khô trong gùi, nhân tiện giải quyết một vài chuyện khác.
Thiên Hương thư viện vốn nổi danh xa gần, thế nên người đến dự thi cũng rất đông, trong đó có cả người ở địa phương lẫn những sĩ tử ngoại tỉnh như Tiêu Lục Lang.
Mỗi sĩ tử đều cầm trong tay thư giới thiệu của trường làng, trường huyện hoặc trường phủ, và dựa theo đó để vào các phòng thi khác nhau.
Do cấp bậc trường học không giống nhau, Tiêu Lục Lang và Cố Đại Thuận được xếp vào hai phòng thi riêng biệt.
Chỗ của Tiêu Lục Lang là ở dãy cuối cùng.
Thiên Hương thư viện có yêu cầu rất cao, thông thường chỉ nhận những người ít nhất đã đỗ tú tài. Mà ở thời này, việc thi đỗ tú tài vốn không phải chuyện dễ dàng. Vì vậy, một người như Cố Đại Thuận chưa đến hai mươi tuổi đã đỗ đạt có thể xem là của hiếm khó tìm.
Trong khi đó, Tiêu Lục Lang mới mười bảy tuổi, là sĩ tử trẻ tuổi nhất trong số các thí sinh.
Và cũng là người có dung mạo tuấn tú nhất.
Chỉ tiếc rằng, hắn lại là một người bị tật ở chân.
Các sĩ tử khác đều lần lượt đưa mắt nhìn hắn với ánh nhìn kỳ lạ, nhưng rồi cũng không kéo dài được bao lâu, tất cả lại nhanh chóng cúi đầu làm bài thi của mình.