Ông cụ Cố là lý chính, có vai vế hơn hẳn những người nông dân chỉ biết bán mặt cho đất bán lưng cho trời trong làng. Trong khi dân làng cả năm cũng khó mà được ăn thịt vài lần thì Cố gia mỗi tháng đều có hai bữa thịt.
Hôm nay lại đúng vào ngày ăn thịt.
Món ăn là thịt ba chỉ hầm cải trắng, đến cả nước canh cũng tỏa ra mùi thịt thơm nức.
Thế nhưng, thịt ba chỉ lại không nhiều, mỗi người còn chẳng được gắp đến hai miếng.
Cố Trường Hải và Cố Trường Lục mỗi người chỉ gắp một miếng, rồi dưới ánh mắt uy nghiêm của cha, họ không dám tơ tưởng đến bát thịt đó nữa mà quay sang gắp dưa muối.
Bản thân ông cụ Cố cũng không ăn nhiều. Ông cụ chỉ gắp một miếng nhỏ, sau đó gắp cho Cố Tiểu Thuận và Cố Nhị Thuận mỗi đứa một miếng vừa phải, còn lại bao nhiêu đều gắp hết vào bát của Cố Đại Thuận.
Cố Tiểu Thuận đếm kỹ, có tới những năm miếng thịt, mà miếng nào miếng nấy cũng to!
“Dựa vào cái gì mà đại ca được ăn hết chứ?” Cố Tiểu Thuận vừa và cơm vừa ấm ức lầm bầm.
Cố Nhị Thuận khẽ nói: “Đó là vì đại ca là người đọc sách, cả nhà ta đều trông chờ vào đại ca đấy.”
Lúc nói câu này, thực ra hắn cũng không nhịn được mà liếc nhìn những miếng thịt trong bát của Cố Đại Thuận.
Hắn thèm lắm chứ.
Thực sự rất thèm.
Nhưng hắn đã quen với sự đối xử khác biệt này rồi.
Trong nhà có bao nhiêu nam nhân, nhưng chỉ có đại ca là có tố chất học hành. Năm nay đại ca còn thi đỗ vào huyện học, thành tựu còn cao hơn cả ông nội ngày xưa.
“Xì.” Cố Tiểu Thuận bĩu môi: “Tỷ phu của ta cũng là người ăn học mà, sao không thấy mọi người gọi hắn về ăn thịt?”
“Thế sao mà giống nhau được? Đại ca đã đỗ huyện học rồi, sao hắn có thể so với đại ca được?”
“Chẳng qua là tỷ phu của ta chưa đi thi thôi.”
Hai huynh đệ còn định tranh cãi thêm, nhưng ông cụ đã đập mạnh đôi đũa xuống bàn một tiếng "cốp", khiến cả hai lập tức im bặt.
Mỗi khi ông cụ nổi giận, đừng nói là ba đứa cháu không chịu nổi, mà ngay cả Cố Trường Hải và Cố Trường Lục cũng phải có phần kiêng dè.
Bầu không khí trong nhà bỗng trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.
"Nhị đệ, cuốn sách ta đưa cho đệ đã xem chưa? Bên trên có những phần ta chú thích, đệ cứ xem cho kỹ, có chỗ nào không hiểu thì cứ đến hỏi ta."
Người lên tiếng là Cố Đại Thuận. Người dám cất lời giữa lúc ông cụ đang nổi giận cũng chỉ có mình hắn.
Giọng hắn trong trẻo ôn hòa, ngữ khí điềm đạm, không nhanh không chậm, quả thật có mấy phần phong thái của người đọc sách.
Ông cụ Cố càng nhìn đứa cháu vàng này lại càng thấy thuận mắt, cơn giận cũng nhanh chóng nguôi đi.
Cố Nhị Thuận mừng rỡ như được sủng ái, cười nói: "Vậy đệ xin cảm ơn đại ca trước!"
Thuở trước, Cố lão gia đã dạy dỗ cả ba người cháu, nhưng chỉ có Cố Đại Thuận là thi đỗ. Về sau, khi kiến thức của ông cụ không còn đủ để dạy hắn nữa, ông cụ bèn gửi Cố Đại Thuận đến học ở một trường tư thục trên trấn.
Học phí ở trường tư thục rất đắt đỏ, Cố gia chỉ đủ sức chu cấp cho người ưu tú nhất mà thôi.
Cố Nhị Thuận cũng ngày đêm mơ ước được như Cố Đại Thuận.
Ông cụ Cố cất giọng uy nghiêm: "Mấy ngày này đừng làm phiền đại ca của con, nó sắp phải đi thi rồi."
Cố Nhị Thuận cung kính gật đầu: "Dạ, con biết rồi thưa ông."