Chương 11

Đường đêm khó đi, trong tay hai người lại không có lấy một chiếc đèn l*иg, vì vậy Cố Kiều không vội đi trước mà chỉ lẳng lặng đứng bên cạnh chờ Tiêu Lục Lang.

Người bạn học lạnh lùng liếc nàng một cái, rồi kéo Tiêu Lục Lang ra xa một chút, nói khẽ: “Tiêu huynh, ba ngày nữa huynh hãy cố gắng thi cho tốt. Chỉ cần thi đỗ là có thể vào ở trong thư viện, không cần phải chịu sự bắt nạt của ả ác phụ đó nữa! Chuyện chữa chân huynh cũng đừng lo, ta sẽ tiếp tục dò hỏi tin tức của Trương đại phu. À phải rồi, bánh hoa quế huynh tự mình ăn đi nhé, đừng có dại mà cho ả ác phụ đó!”

Cố Kiều đi bộ từ chợ về đã đổ một thân mồ hôi, nhưng lúc ngồi trên xe la đã bị gió hong khô cả rồi. Gương mặt nhỏ nhắn vốn ửng hồng giờ đã bị gió thổi đến trắng bệch, trông càng thêm nổi bật dưới ánh trăng.

Ánh mắt Tiêu Lục Lang vô tình lướt qua nàng. Người bạn học vẫn còn muốn dặn dò thêm vài câu nữa, nhưng đã bị Tiêu Lục Lang cắt ngang: “Biết rồi, đệ về đi.”

Người bạn học mấp máy môi, song Tiêu Lục Lang không thèm để ý đến hắn ta nữa. Hắn một tay xách túi đồ, một tay chống gậy, quay người đi về phía nhà mình.

Cố Kiều cũng cất bước đi theo.

Nàng giữ một khoảng cách vừa phải với hắn. Khoảng cách ấy không quá gần để khiến người ta thấy khó chịu, nhưng cũng đủ gần để nếu hắn có lỡ trượt chân, nàng vẫn có thể kịp thời đỡ lấy.

Thế nhưng, Tiêu Lục Lang lại quá quen thuộc với đoạn đường này, nên mãi cho đến khi về đến nhà cũng không xảy ra sự cố gì.

Lúc này, trời đã tối hẳn. Nhà nào nhà nấy đều đã đóng chặt cửa, chỉ có mỗi Tuyết Ngưng Hương là đi ra ngoài đổ nước tắm, rồi sững người một lúc ở ngoài cửa.

“A Hương, sao con không vào nhà đi? Con đang nhìn cái gì vậy?”

Từ trong nhà, tiếng mẹ chồng của Tuyết Ngưng Hương đang nằm trên giường bệnh khàn khàn cất lên.

Tuyết Ngưng Hương ngơ ngác chớp mắt, đáp: “Dạ không, không có gì ạ.”

Chắc là mình nhìn nhầm rồi, sao Tiêu Lục Lang có thể đi cùng với con ngốc đó được chứ? Tuy họ là phu thê, nhưng lại còn hơn cả kẻ thù.

Tại nhà cũ của Cố gia.

Hôm nay đến lượt đại phòng nấu cơm. Chu thị và con gái là Cố Nguyệt Nga đang bưng những món ăn nóng hổi vào nhà chính, dọn sẵn bát đũa.

Ở Cố gia có một quy tắc, đó là nữ nhân không được ngồi ăn chung mâm. Trên bàn ăn chỉ có ông cụ Cố, đại nhi tử Cố Trường Hải, nhị nhi tử Cố Trường Lục và ba người cháu trai. Bà cụ Ngô thị thì dẫn theo hai người con dâu và cháu gái Cố Nguyệt Nga, bưng bát ngồi ăn trong bếp.