Đám nha hoàn đứng thành vòng tròn xung quanh, cởϊ áσ ngoài để chắn gió cho nàng ta.
Quốc Công phu nhân Trịnh thị, đã đến trước, ngồi bên cạnh nữ nhi, mắt đỏ hoe nhưng vẫn bình tĩnh chỉ huy bọn gia nhân mang chậu than đến rồi kêu người khiêng một chiếc ghế mềm lại gần, còn sai người đun nước nóng.
“Khụ khụ khụ...” Thi Minh Châu ho khan, ói ra nước, đôi mắt dưới mí khẽ động.
“Tỉnh rồi! Cứu sống rồi!”
Tất cả đều thở phào nhẹ nhõm.
Lão phu nhân mừng rỡ đến bật khóc, lập tức gạt nha hoàn sang một bên, tiến lên cầm tay Thi Minh Châu, không ngừng gọi nàng ta là bảo bối tâm can, miệng liên tục gọi tên nàng ta tựa như muốn gọi hồn của nàng ta quay về.
Thi Yểu nhân cơ hội này chen vào vòng vây, lấy chiếc áo choàng trong lòng mình đắp lên người Thi Minh Châu.
Chiếc áo choàng bên ngoài còn chưa khô nhưng bên trong đã được nha hoàn sưởi ấm. Suốt dọc đường, nàng ôm chặt trong lòng, không để hơi ấm bên trong thoát ra ngoài.
Quốc Công phu nhân Trịnh thị sờ thử áo choàng, liếc nhìn Thi Yểu đầy thiện cảm, nghẹn ngào nói: “Yểu nha đầu có lòng rồi.”
Thi Yểu trong lòng thoáng yên tâm hơn một chút.
Nhưng nàng lại không dự đoán được, khi Thi Minh Châu chậm rãi mở mắt ra, mọi người còn đang thầm niệm Phật xung quanh nhưng đôi mắt nàng ta lại nhìn chằm chằm Thi Yểu, ánh mắt đầy căm hận, thoáng chốc lóe lên đủ mọi cảm xúc: yêu, ghét, hờn, giận.
“Thi Yểu...” Đôi môi tím tái của nàng ta run rẩy, hàm răng kêu ken két.
“Đại tỷ, là muội, muội vừa mới vào kinh.” Thi Yểu run lên như có chuột rút ở bắp chân.
Hỏng rồi!
Ánh mắt này, không khác gì một nữ chính trọng sinh vừa tỉnh lại!
Chuyện gì đây?
Theo nguyên tác, Thi Minh Châu phải đến mùa thu năm nay mới rơi xuống nước và trọng sinh, lúc đó là do "Thi Yểu" đã đẩy nàng ta một cái.
Chẳng lẽ nàng không vào kinh, không trở về Thi gia thì không thể kích hoạt được sự trọng sinh của Thi Minh Châu hay sao?
Chiếc ghế mềm được nhanh chóng khiêng đến. Phu nhân Quốc Công ra lệnh cho đám ma ma bế Thi Minh Châu lên, quay đầu mỉm cười hòa nhã với Thi Yểu: “Yểu nha đầu, hôm nay không đúng lúc, đợi đại tỷ con khỏe hẳn thì sẽ đến viện của con chơi sau.”
Nghe câu này, thân thể lạnh run của Thi Minh Châu bỗng cứng đờ. Một luồng oán khí bỗng bùng lên mãnh liệt.
Không biết nàng ta lấy đâu ra sức mạnh, đẩy mạnh ma ma đang đỡ mình rồi túm lấy Thi Yểu đang lùi ra ngoài, kéo nàng vài bước đến mép hồ rồi trong tiếng hét kinh hãi của mọi người, mạnh tay đẩy nàng xuống lỗ băng.