Chương 40: Phó Nam Quân trọng sinh

"Nam Quân... Nam Quân!" Thi Minh Vũ tỉnh dậy rồi ngồi dậy, đôi mắt còn mơ màng nhưng tay đã nắm lấy tay của thê tử, vội vàng hỏi: "Nam Quân, sao nàng lại khóc?"

Phó Nam Quân nhắm mắt lại, kiềm chế sự ghê tởm khi tiếp xúc với hắn, trong đầu nàng ta vẫn không kiểm soát được mà nhớ lại những hình ảnh và âm thanh kinh tởm đó.

Nàng ta giấu đi sự chán ghét và căm hận trong mắt, tất cả vẫn chưa xảy ra, để bảo vệ bản thân và Vân Lăng, Vân Đằng của nàng ta thì vẫn cần phải dựa vào nam nhân này.

Không thể để sự căm hận của kiếp trước trút lên người Thi Minh Vũ của hiện tại vẫn không hay biết gì được.

"Thϊếp mơ thấy ác mộng." Giọng nàng ta run rẩy, cuối cùng cũng thốt lên được lời, mặt chôn trong lòng hắn, đôi mắt lạnh lùng như nước suối, đen thẫm như mực.

Thi Minh Vũ ôm nàng ta vào lòng, nhẹ nhàng lắc lư, giống như vỗ về một tiểu cô nương chưa trải sự đời, giọng nói ôn nhu đến khó tin: "Ác mộng gì? Nói cho ta nghe, nói ra rồi sẽ không sợ nữa."

Phó Nam Quân rùng mình — kiếp trước hắn ta cũng đối xử như thế với Phó Tú Quân khi nàng ta gặp ác mộng.

Phó Nam Quân cố gắng kìm nén những hình ảnh đó lại, giả vờ sợ hãi, giọng nói run rẩy: "Phu quân, ta mơ thấy Minh Châu sẽ gả cho Tứ Hoàng Tử Chu Thiệu..."

Thi Minh Vũ nghe xong thì cười nhẹ: "Đó chẳng phải là một giấc mơ đẹp sao? Có vẻ như trong lòng nàng cũng cảm thấy Minh Châu và Tứ Hoàng Tử là một đôi lương xứng, đúng là ngày nghĩ thì đêm mơ mà."

Phó Nam Quân gắng gượng lục lại những chuyện ở kiếp trước, vốn định nói rằng người Chu Thiệu yêu thích chính là Thi Yểu, nhưng Thi Yểu mới vào kinh được vài ngày, làm sao có thể quen biết Chu Thiệu được?

Lúc này nàng ta mới kinh ngạc nhận ra, Thi Yểu ở kiếp này có điều gì đó rất kỳ quặc, thời điểm vào kinh không khớp với kiếp trước. Không, ngay cả ở kiếp trước thì Thi Yểu cũng có rất nhiều điều kỳ quặc.

Nàng ta hơi hơi ngẩng đầu, ghé sát tai Thi Minh Vũ, thấp giọng nói: “Thϊếp còn mơ thấy, phủ Trấn Quốc Công chúng ta ủng hộ Tứ hoàng tử tranh đoạt ngôi vị, hại chết Thái tử. Sau khi Tứ hoàng tử lên ngôi lại kiêng kị thế lực của Thi gia chúng ta bèn gϊếŧ chết Minh Châu, diệt cả nhà họ Thi, phủ đệ của chúng ta từ trên xuống dưới, không một ai sống sót.

Lão thái gia, Lão thái thái, phụ thân, mẫu thân, còn cả Vân Lăng, Vân Đằng của chúng ta, còn có cả Tam nhi tử chưa ra đời của chúng ta, cả chi thứ hai, chi thứ ba, tất cả đều chết hết.”