Đợi xe ngựa kia đi qua, Thi Yểu dặn dò lão Vương: "Về thành, đến cửa hàng lương thực."
Vào thành Kim Lăng phồn hoa náo nhiệt, Thi Yểu đến cửa hàng lương thực Tạ gia mà nàng thường lui tới, mua hai bao gạo, đưa đến cổng thành, mượn nồi của ông chủ quán trà rồi phát cháo tại chỗ.
Người nghèo vào thành thấy vậy thì ào ào kéo đến.
Bán Hạ che mặt bằng khăn voan màu vàng gừng, cầm muôi gõ vào thau sắt rồi hung dữ gào lên: "Đừng chen lấn, đừng chen lấn! Xếp hàng! Ai không xếp hàng thì không được nhận cháo!"
Hàng ngũ lập tức trở nên trật tự, mọi người tíu tít gọi nhau, dắt díu cả nhà đến xếp hàng chờ cháo.
Thi Yểu đeo một chiếc khăn voan màu đỏ, đôi mắt thu thủy cong cong như mặt trăng, nàng múc từng muỗng từng muỗng cháo cho từng người.
Đang lúc nàng bưng hai bát cháo đến, đại nha hoàn Văn Trúc hầu hạ bên cạnh mẫu thân nàng vội vã tìm đến, vẻ mặt rạng rỡ, túm lấy tay áo của Thi Yểu, thở không ra hơi mà nói: "Tiểu thư, cuối cùng cũng tìm được người rồi, người mau về phủ đi! Lão thái thái phái người đến gọi người vào kinh thành đấy!"
Cái muôi lớn trong tay Thi Yểu lập tức rơi xuống nồi sắt.
Đến rồi!
Nàng thà ở lại quê nhà Kim Lăng cả đời cũng không muốn lên kinh thành để tiến hành cái cốt truyện này.
Nghĩ đến kết cục bi thảm của nguyên chủ, khi về đến phủ đệ, Thi Yểu quyết tâm, nghiến răng, phơi mình trong gió lạnh thâu đêm, sáng hôm sau liền phát sốt.
Lăn lộn hơn nửa tháng, nàng tưởng rằng mình đã thoát được một kiếp, không cần vào kinh thành nữa.
Ai ngờ, khi nàng còn chưa khỏi hẳn, đại phu lại lên tiếng "có thể đi xa được", các ma ma liền lập tức thu dọn, nhét nàng lên xe ngựa, đưa đến kinh thành.
Sau bao nhiêu vất vả trên đường, cuối cùng Thi Yểu cũng vào kinh.
Ngày đó trời đổ tuyết lớn, tuyết rơi từng bông, những con đường rộng rãi ngoài những tòa lầu cao điện ngọc san sát nối tiếp nhau thì chẳng có cảnh sắc nhân văn gì để ngắm.
Đến khoảng giờ Thân, xe ngựa dừng lại trước cửa lớn của phủ Trấn Quốc Công.
Thang ma ma gọi người mang đến một bậc đá để xuống ngựa rồi đứng cung kính bên dưới xe ngựa nói: "Nhị tiểu thư, mời xuống xe."
Thi Yểu bước ra khỏi xe, liếc mắt nhìn một lượt.
Phủ Trấn Quốc Công nối đời công huân, đại trạch của nhà họ Thi chiếm trọn nửa con phố, cửa lớn nằm ngay chính giữa con đường.
Hai đầu phố mỗi bên có ba cánh cửa lớn, hẳn là của sáu gia đình khác.