Nửa đời còn lại, hắn ta sống trong phú quý, ôm ấp mỹ nhân, sống đến tận 73 tuổi, thậm chí trong năm cuối cùng của đời mình còn sinh thêm được một tiểu nhi tử!
Phó Nam Quân lau đi vết nước mắt trên mặt.
Nàng ta đã từng yêu nam nhân bên cạnh mình đến thế, hiện giờ lại căm hận hắn đến vậy.
Bởi vì nữ tử mà Thi Minh Vũ tục huyền chính là thứ muội của nàng ta, tiểu nữ nhi của Vạn di nương, Phó Tú Quân.
Cha nương nàng ta đã từng xảy ra mâu thuẫn, đúng lúc cha nàng ta đi uống rượu cùng đồng nghiệp thì gặp được một vũ nữ Vạn thị nhỏ nhẹ, ôn nhu, lại thêm Vạn thị có đến chín phần giống với mẫu thân nàng ta nên cha nàng ta liền đem Vạn thị dưỡng làm ngoại thất.
Sau khi có hai đứa nhỏ, không thể giấu diếm được nữa, cha nàng ta đành phải đưa Vạn thị về phủ.
Mẫu thân nàng tức giận đến mức ăn không ngon trong cả ba ngày, nhưng không còn cách nào khác, cả kinh thành đều đang chờ xem trò cười của bà nên bà chỉ có thể nghiến răng chịu đựng, nhưng trong lòng lại gần như cắt đứt quan hệ với cha nàng ta.
Cha nàng ta không thể tìm thấy ôn nhu từ mẫu thân nàng ta thì nản lòng thoái chí, đêm đêm đều ngủ cùng Vạn thị, như thể hai người bọn họ mới là phu thê thật sự vậy.
Vạn thị sinh được hai tử hai nữ, nữ tử nhỏ nhất chính là Phó Tú Quân, kém nàng ta mười lăm tuổi.
Thi Minh Vũ biết rõ nàng ta không ưa Vạn thị, lại càng chán ghét thứ muội có tám phần giống nàng ta, lại còn nơi nơi chốn chốn đều học theo nàng ta từng chút này nhưng vẫn cưới Phó Tú Quân làm kế thê.
Nàng ta trơ mắt nhìn Phó Tú Quân chiếm lấy vị trí của mình, trơ mắt nhìn phu quân của mình sinh nhi dục nữ với những nữ nhân khác, trơ mắt nhìn phu quân mình khóc thương khi Phó Tú Quân chết, còn nắm chặt tay nàng ta nói: “Tú Quân, trong lòng ta chỉ có mình nàng, còn tỷ tỷ nàng thì ta đã chẳng thể nhớ nổi mặt mũi nữa rồi, nàng ấy đã qua đời quá lâu rồi.”
Phó Tú Quân nghe vậy mới yên lòng nhắm mắt lại.
Chẳng bao lâu sau, Thi Minh Vũ vì quá nhớ nhung Phó Tú Quân mà nửa đêm mở cửa sổ, ngâm nga bài thơ nhớ lại cố nhân, và trong một trận gió lạnh, hắn đã qua đời, theo bước Phó Tú Quân ra đi.
Phó Nam Quân trên mặt đầy nước mắt, lẩm bẩm: "Nàng ấy đã qua đời quá lâu rồi... ha ha..."
Khóc mãi, nàng ta đột nhiên nở nụ cười, ánh mắt chứa đầy sự mỉa mai.