Thu Thạch hoảng hốt thét lên một tiếng, sau đó mới nhận ra đó chính là Thi Yểu.
Cả người nàng ta run lên, lập tức quỳ xuống.
"Thi Yểu tiểu thư," Thu Thạch nghẹn ngào, "Nô tì... nô tì chỉ là nghe thấy tiếng gió nên mới đến để kiểm tra..."
"Đi qua đó quỳ xuống!" Thi Yểu nhìn nàng ta đầy lạnh lùng, "Tổn hại chủ tử, cả nhà ngươi không muốn sống nữa sao? Ngươi có thể xem thử, là ngươi và người nhà nô tì các ngươi trong mắt Lão Quốc công và Lão thái thái quan trọng hơn hay là ta, huyết mạch của Thi gia quan trọng hơn!"
Thu Thạch run rẩy, dần dần bò đến gần cửa sổ, quỳ dưới làn gió lạnh, một cơn gió mạnh thổi vào mặt nàng ta, chỉ trong tích tắc, nàng ta đã cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
Thi Yểu xuống giường, di chuyển bình phong đến trước giường để chắn gió rồi đóng rèm lại, bên dưới là giường sưởi ấm áp, bên trên là tấm chăn dày cộm, có lẽ vì đã quyết định trở thành nhân vật phản diện ác độc nên tâm trạng nàng dần bình yên lại, cơ thể cũng ấm dần lên.
Thu Thạch răng lợi va vào nhau, nước mắt rơi lã chã, gió lạnh thổi qua làm nước mắt đông cứng trên mặt nàng ta. Thật không thể tin được mùa đông này lại lạnh đến thế.
Mới chỉ quỳ một lúc thôi là nàng ta đã cảm thấy không chịu nổi, đầu óc mơ màng, sau hai khắc đồng hồ, máu trong cơ thể nàng ta như đã đóng băng.
Thi Yểu không thương hại nàng ta, vẫn bắt nàng ta quỳ ở đó.
Thi Yểu nàng thì không phải cũng phải chịu đựng hay sao?
Dù sao thì nàng cũng đã chịu đựng hơn Thu Thạch nửa giờ đồng hồ.
Nếu sống không nổi thì cứ chết luôn đi!
Tại Hạm Đạm Viên.
Phó Nam Quân liên tiếp mơ thấy ác mộng.
Nàng ta đột nhiên tỉnh dậy, ngồi thẳng người dậy.
Thế tử Quốc Công - Thi Minh Vũ, thường xuyên luyện võ nên tai mắt tinh tường, vì vậy cũng bị động tác của nàng ta làm cho tỉnh giấc, vươn cánh tay dài ra trong cơn mơ màng rồi ôm lấy thắt lưng mềm mại của thê tử.
"Nam Quân, mơ thấy ác mộng sao? Đừng sợ, có ta ở đây."
Phó Nam Quân không trả lời, mồ hôi lớn chảy từng giọt trên trán, nàng ta từ từ quay đầu lại, nhìn xuống phu quân của mình, đôi mi run nhẹ rồi nước mắt căm hận rơi lã chã.
Nàng ta đã sống lại.
Không biết vì lý do gì nhưng nàng ta đã sống lại.
Kiếp trước, Thi gia dưới sự dẫn dắt của Lão Quốc công và Lão thái thái, nơi nơi đều cưng chiều Thi Minh Châu.
Thi Minh Châu yêu mến Tứ Hoàng Tử Chu Thiệu vì hắn có dung mạo tuấn tú, khí chất thanh cao, và quyết định phi quân không gả*.
*Phi quân không gả: không phải quân thì sẽ không gả (quân trong lang quân nhe)