Nếu vận may tốt thì "kiếp trước" đấy có thể là ‘Thi Yểu’ sau khi Thi Minh Châu sống lại.
Nếu xui xẻo thì đó chính là ‘Thi Yểu’ trong kiếp trước của Thi Minh Châu - khi nàng ta chưa sống lại.
Nhưng mà quan trọng là kiếp nào thì số phận của "Thi Yểu" vẫn rất bi thảm.
Kiếp trước, "Thi Yểu" chết vào ngày mà Tứ Hoàng Tử Chu Thiệu phong nàng làm Hoàng Hậu, bị Ngũ Hoàng Tử Chu Tự đảo chính rồi dùng kiếm chém đầu chết.
Kiếp này thì "Thi Yểu" còn thảm hơn, một đời chẳng bao giờ được sống an ổn, danh tiếng bị hủy hoại, làm thϊếp thất còn không ngừng bị đánh đập, mắng nhiếc, liên tục sinh nở, cuối cùng thì chết trên con đường cầu tự (cầu con).
Nàng lo sợ rằng nếu mở khóa ký ức kiếp trước thì sẽ ảnh hưởng đến tính cách của mình, hơn nữa, một khi ký ức đó được mở khóa, dù là kiếp nào của "Thi Yểu" thì cũng là kẻ thù chính thức của Thi Minh Châu, Thi Minh Châu sẽ càng có thêm lý do để báo thù nàng.
Bây giờ nàng thanh thanh bạch bạch, nàng nghĩ rằng nếu mình cải tà quy chính, làm người thiện lương thì Thi Minh Châu sẽ nương tay và giảm bớt khó khăn cho nàng.
Nhưng không ngờ vừa bước vào kinh thành, Thi Minh Châu đã trở thành kẻ thù không đội trời chung với nàng.
Thi Minh Châu thậm chí không cần làm phải gì, chỉ cần thể hiện sự chán ghét, sợ hãi, căm hận đối với nàng thôi thì cả Thi gia sẽ đồng loạt hành động, đẩy nàng xuống vực sâu không thể quay lại.
Tối nay, hành động của Thu Thạch đã chứng minh thái độ của Thi gia đối với nàng.
Nếu vậy thì, để Phó Nam Quân sống lại đi.
Để phủ Quốc công này náo loạn lên.
Thế giới nhàm chán này không thể chỉ có mình Thi Minh Châu và nàng khai quải* được.
*Khai quải: kiểu được may mắn, ưu ái nào đó, trong trường hợp này là chỉ việc xuyên không, trọng sinh
Một khắc đồng hồ trôi qua, Thu Thạch mệt mỏi đến mức mí mắt gần như không thể mở nổi, ước chừng đã đủ lâu, nàng ta liền khoác áo ra ngoài, vội vã đi đến phòng của Thi Yểu, định tiêu hủy chứng cứ.
Khi vừa đẩy cửa ra, một cơn gió lạnh táp vào mặt nàng ta, Thu Thạch rùng mình, định đóng cửa sổ lại thì đột nhiên rèm giường bị vén lên.
Đèn lửa yếu ớt dao động, ánh sáng lung linh khiến những chiếc rèm vải lạnh lẽo giống như đang giấu một bóng ma.
Thu Thạch ngây người nhìn một hình bóng tóc rối bời ngồi trong rèm, khoác chiếc áo đỏ, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào nàng ta.