Vì vậy, khi nửa đêm, Thu Thạch mở cửa sổ, gió lạnh tràn vào giường, Thi Yểu đã giật mình tỉnh lại.
Qua khe rèm, nàng thấy Thu Thạch cầm đèn lửa yếu ớt, từ cửa sổ đang mở to bước về phía nàng.
Thu Thạch thò đầu vào trong, thấy nàng nhắm chặt mắt liền kéo rèm giường ra một chút.
Có lẽ vì lo vẫn không chắc chắn, nàng ta lại kéo chăn xuống một chút, để lộ bờ vai của Thi Yểu.
Làm xong những động tác đó, Thu Thạch nhìn quanh một vòng, rón rén đi ra ngoài, chui vào gian phòng cách vách, đóng cửa sổ và cửa phòng thật chặt rồi chui vào giường, mở to hai mắt.
Một hồi lâu sau, thấy bên ngoài không có động tĩnh gì thì Thi Yểu mới mở mắt ra.
Nàng kéo rèm giường lại, đắp chăn kín mít nhưng gió lạnh vẫn như những chiếc kim nhỏ không biết từ đâu chui vào, xuyên thẳng vào đầu óc nàng, khiến nàng run rẩy, đầu óc cũng không được tỉnh táo.
Cổ họng khô rát đau đớn, tiếng nói phát ra nghẹn ngào, nức nở: "Sổ Sổ công đức... cho đại tẩu Phó Nam Quân... trọng sinh đi!"
Trong đầu, cuốn Sổ Công Đức mở ra, hai dòng chữ xuất hiện:
[Công đức: 1099]
Xin hỏi ký chủ có xác nhận dùng 1000 điểm công đức để đổi 1 điểm trọng sinh không?]
Thi Yểu đáp trong đầu:
[Xác nhận.]
Sổ công đức trên hiện ra một dòng mới:
[Công đức: 99]
Điểm trọng sinh: 1
Xin hỏi ký chủ có xác nhận dùng 1 điểm trọng sinh vào Phó Nam Quân không? Sau khi dùng thì không thể thu hồi lại, Phó Nam Quân sẽ nhận được ký ức của kiếp trước.]
Thi Yểu trả lời:
[Xác nhận.]
[Đổi thành công, Phó Nam Quân đã trọng sinh.
Công đức: 99]
Thi Yểu mạnh mẽ lau đi hai giọt nước mắt không biết cố gắng của mình.
Dù có cố gắng thế nào cũng vô dụng!
Hành động của Thu Thạch chắc chắn có sự chỉ đạo của Phó Nam Quân.
Không quan trọng là Phó Nam Quân muốn báo thù giúp Thi Minh Châu mà gϊếŧ nàng hay là bị buộc phải làm theo lệnh của phu nhân Quốc công và những người khác trong phủ để hại nàng, hoặc chỉ đơn giản là muốn nàng bệnh nặng hơn giống như lần trước bỏ mặc nàng lại cho Tùng Lam và Sơn Nại. Dù sao đi nữa thì Phó Nam Quân căn bản không coi mạng sống của nàng ra gì.
Vào khoảnh khắc này, nàng quyết định sẽ trở thành nữ phụ độc ác!
Có gì mà phải tủi thân? Cả Thi gia này đâu chỉ có mỗi mình nàng chịu thiệt, chỉ là mọi người chỉ vì muốn làm vui lòng mấy gã nam nhân kia mà không vạch trần bộ mặt thật mà thôi.