Chương 30: Khiến Đại tẩu trọng sinh

Lão Quốc công trầm tư hồi lâu cuối cùng cũng lên tiếng sau một hồi im lặng:

"Cùng lắm thì cho nó thêm một đêm. Nếu sáng mai mà Minh Châu vẫn chưa tỉnh lại thì ta sẽ làm chủ, đại nhi tức cứ sắp xếp cho nó chuyển viện đi."

Phu nhân Quốc công che mặt khóc, cúi đầu đáp: "Tạ ân điển của lão thái gia. Không phải nhi tức nhẫn tâm, mà là làm mẫu thân, dù chỉ có một tia hy vọng mong manh thì nhi tức cũng phải bất chấp tiếng xấu mà cứu nữ nhi của mình. Đợi Minh Châu khỏi bệnh, con sẽ đưa con bé đến trước mặt Thi Yểu để bồi tội, cảm tạ một mảnh hảo tâm của con bé."

Thi Kế An hừ lạnh một tiếng.

Một thứ nữ được tiểu thϊếp nuôi lớn lại không màng đến sống chết của đường tỷ thì làm sao có thể mang lòng tốt thật sự đây?

Ông thậm chí còn đoán được từ nhỏ đến lớn di nương của nàng ta đã nhồi vào đầu nàng ta những gì, để khiến nàng ta căm hận thân nhân của Quốc công phủ như vậy.

---

Trong noãn các bên cạnh, Phó Nam Quân kể lại câu chuyện giống i bà bà, chẳng sai một chữ nào.

Những phụ nhân trong phòng đỏ hoe cả mắt, nhưng vì lo sẽ làm kinh động đến Minh Châu đang nằm li bì nên không ai dám khóc thành tiếng.

Lão phu nhân thở dài, bất lực nói:

"Lớn lên ở nơi thôn dã, lại còn do tiểu thϊếp nuôi dạy, nhìn bên ngoài thì tưởng hào hoa phú quý, nhưng mà bên trong... Thôi, nha đầu Thi Yểu kia thiếu giáo dưỡng, lại không có tầm nhìn, đâu sánh được với các tiểu thưở kinh thành. Tính tình nhỏ nhen là vậy nhưng dần dần dạy dỗ lại cũng được."

Mọi người đang lau nước mắt thì phu nhân Quốc công bước vào, nói về quyết định của lão Quốc công, khiến mọi người có chút an tâm.

Lo lắng nhất chắc hẳn là Phó Nam Quân.

Kể từ khi nàng ta vào phủ, học cách quản lý việc nhà từ bà bà thì mọi việc bẩn thỉu, xấu xa đều được giao cho nàng ta làm.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Thông thường, nàng ta sẽ làm những việc như giăng bẫy hạ thấp các nô tì hoặc đè bẹp các quý phụ tiểu quan, nhưng Thi Yểu thì khác.

Thi Yểu là thiên kim tiểu thư của phủ Quốc công, Thi gia yêu chiều nữ nhi bao nhiêu, nàng ta đều rõ.

Nàng ta vốn tưởng rằng khi Thi Yểu trở về phủ Quốc công thì mặc dù không được chiều chuộng như Minh Châu nhưng ít ra cũng có thể được đối xử tốt bằng một nửa của Minh Châu.

Kết quả thì sao? Nàng ta còn chẳng bằng cả một ngón tay út của Minh Châu.