Chương 5: Vào kinh

Lão Vương tỏ vẻ đồng cảm, cô nương người đẹp tâm thiện, chỉ là cứ luôn thiếu một chút vận may.

Thi Yểu cả người quấn trong lớp áo dày, chỉ lộ ra đôi mắt long lanh đầy vẻ chán nản.

Nữ chính Thi Minh Châu là đích nữ duy nhất của phủ Trấn Quốc Công, được cả nhà nâng niu trong lòng bàn tay. Kiếp trước Thi Minh Châu để ý Tứ hoàng tử, Thi gia liền lật đổ Thái tử, đưa Tứ hoàng tử lên ngôi. Kiếp này Thi Minh Châu để ý Ngũ hoàng tử, Thi gia liền lật đổ cả Thái tử và Tứ hoàng tử, đưa Ngũ hoàng tử lên ngôi.

Còn nàng thì xuyên thành thứ đường muội của Thi Minh Châu, vừa sinh ra đã bị đuổi về quê nhà Kim Lăng cùng nương*.

*Nương: mẹ, nhưng dân dã hơn mẫu thân, do thứ nữ ở cổ đại có hai người mẹ là mẹ ruột (di nương, thϊếp thất sinh ra mình) và mẹ cả (đích mẫu) nên mình sẽ dùng nương cho mẹ ruột và mẫu thân cho mẹ cả nhé

Mãi đến khi nàng mười lăm tuổi, đến tuổi bàn chuyện hôn nhân, lão phu nhân mới viết thư bày tỏ trước năm mới sẽ phái người đến đón nàng vào kinh.

Thân phận hai người các nàng chênh lệch như vậy nên khi biết nữ chính hắc hóa trọng sinh muốn diệt trừ nàng thì sao nàng có thể an giấc cho được?

Vì vậy, nàng lấy cớ cầu duyên để cầu thần bái phật, cầu xin sự chỉ dẫn của Phật Tổ.

Nhưng ba ngày liên tiếp cố gắng dậy sớm, ngày nào cũng dậy sớm hơn ngày trước, vậy mà vẫn không thắp được nén hương đầu tiên nào.

Thi Yểu nửa phong kiến nửa hiện đại cảm thấy, đây là điềm xấu.

Xe lừa lắc lư, rảnh rỗi không có việc gì nên Thi Yểu triệu hồi cuốn sổ công đức từ khi sinh ra đã nằm trong đầu nàng ra.

[Giá trị công đức: 999]

Ơ? Giá trị công đức không tăng!

Thi Yểu cảm thấy điềm báo lại càng thêm chẳng lành rồi.

Chẳng lẽ vị công tử phú quý kia cuối cùng vẫn treo cổ tự tử ư?

Xe lừa chạy được hai dặm, Thi Yểu cắn răng, lớn tiếng gọi: "Lão Vương, quay đầu lại, chúng ta quay lại!"

Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, vạn nhất vị công tử kia chưa chết hẳn thì vẫn có thể cứu được chứ?

Lão Vương "Hiuu" một tiếng, vung roi tre, điều khiển con lừa chạy ngược trở lại.

Đi được nửa đường, xe lừa mui trần gặp được một chiếc xe ngựa sang trọng trên đường hẹp.

Thi Yểu liếc mắt một cái đã nhận ra người đánh xe nọ chính là gã sai vặt của vị công tử áo đỏ kia.

Nàng vội vàng vẫy tay, vừa mở miệng đã nuốt phải một ngụm gió tây bắc: "Tiểu ca, tiểu ca! Ngươi còn nhớ ta không?"