Chương 27: Khiến Đại tẩu trọng sinh

Giờ khắc này, vì bệnh tình của nữ nhi, dù Thiên vương Lão tử có tới thì cũng phải nhường đường cho nữ nhi của nàng ta.

Phó Nam Quân giật mình.

Thi Yểu đã tỉnh thì chứng tỏ bệnh tình của nàng ta đã tốt hơn. Muốn khiến nàng ta mê man thì nhất định phải ra tay.

Hoặc là bỏ gì đó vào thuốc, hoặc là làm cho bệnh tình nặng hơn.

Cũng được, cũng được, quan trọng nhất vẫn là để Minh Châu khỏi bệnh.

Bà bà luôn rộng lượng, tâm mềm trong các việc khác nhưng riêng chuyện của Minh Châu, người tuyệt đối sẽ không dung thứ bất cứ điều gì.

Nhị muội này đúng là đá phải tấm sắt rồi, chỉ có thể trách nàng ta không may, về phủ không đúng lúc, lại chọn ngay ngày Thi Minh Châu rơi xuống nước.

Muội ấy chịu ấm ức thì sau này nàng ta lại tặng thêm vài món trang sức bù đắp là được.

Nữ tử lớn lên nơi dân dã, chưa thấy qua thứ gì quý giá nên chắc chắn sẽ vui vẻ, xóa tan hiềm khích với nàng ta.

— Nhưng nếu vẫn ghi hận thì sao? Một thứ nữ không được sủng ái mà thôi, còn có thể làm gì hơn được chứ?

---

Quốc công phu nhân kết thúc vụ việc của Tùng Lam và Sơn Nại, vịn tay Phó Nam Quân, gắng gượng tinh thần trở về Lan Bội Viên.

Cổng Lan Bội Viện người qua kẻ lại tấp nập, chủ tử, gia nhân rộn ràng. Kẻ đến thăm bệnh, người mang thuốc bổ quý giá tới, lang trung và phụ nhân đều vây quanh Thi Minh Châu, làm cho viện tử vốn rộng rãi giờ đây bỗng trở nên chật ních.

Mọi người nói chuyện đều hạ tông giọng, có thể bớt lời liền bớt lời, sợ kinh động đến Thi Minh Châu vẫn đang hôn mê bất tỉnh trong phòng.

Quốc công phu nhân bước chân khựng lại, khẽ liếc về phía Quan Thư Viên bên cạnh.

Quan Thư viên lạnh lẽo, vắng vẻ. Chỉ có một bà tử ngồi ngoài cửa phơi nắng, gật gù ngủ gật.

Trong đáy mắt Quốc công phu nhân thoáng hiện vẻ khinh bỉ, bà ta chỉnh lại cổ áo lông chồn, bước vào Lan Bội Viên.

Đại sảnh có đến mười mấy người đang ngồi. Lão thái gia, thiếu gia của phủ quốc công, hễ ai không cần ra ngoài làm việc thì đều ở đây. Mỗi người đều tỏ nét mặt lo âu nhưng bầu không khí lại im lặng tuyệt đối, chẳng nghe nổi lấy một tiếng ho khan.

Phó Nam Quân cúi đầu hành lễ, nhanh chân bước vào noãn các, để lại bà bà là Trịnh thị ở bên ngoài.

Lão quốc công trầm giọng hỏi: “Đại nhi tức, có tra ra được gì không?”

Lão quốc công từng nhiều năm chinh chiến sa trường, dù vẻ mặt bình tĩnh nhưng quanh người vẫn toát ra khí thế trầm ổn lâu năm, không giận mà uy.