Thi Yểu uống thuốc xong, nhấm hai viên mứt quả để giảm vị đắng, súc miệng rồi tỏ vẻ mệt mỏi, đôi mắt cố mở chỉ chực khép lại.
Phó Nam Quân tinh ý lên tiếng cáo từ.
Nàng ta một đường đến đại sảnh của đại phòng rồi hành lễ với bà bà.
Quốc công phu nhân xoa xoa thái dương, vẻ mặt đầy mệt mỏi chỉ nha hoàn bên cạnh:
“Báo với đại thiếu phu nhân kết quả tra hỏi đi.”
Phó Nam Quân lắng nghe tỉ mỉ, sắc mặt hiện rõ vẻ tức giận.
Thứ muội mới vào phủ này quả nhiên không dễ đối phó.
Chỉ một câu nói đã khiến lão thái gia và lão thái thái hoảng hốt, cả phủ từ trên xuống dưới đều nghiêm tra, náo loạn cả lên, sợ có kẻ đầu độc Thi Minh Châu.
Một nha đầu cỏn con lại khiến cả phủ gà bay chó sủa, chẳng trách bà bà nàng ta sắc mặt âm trầm.
Nhưng Quốc công phu nhân cũng chưa từng nghĩ đến hoàn cảnh của Thi Yểu – ngay cả quyền xử lý nha hoàn bên cạnh mà nàng cũng không có. Bà ta chỉ trách Thi Yểu lại gây phiền phức vào thời điểm quan trọng như thế này.
Phó Nam Quân cũng chẳng suy xét việc nàng ta đã giao Thi Yểu lại cho hai nha hoàn có khả năng trả thù nàng.
Chỉ là một thứ nữ, nhẫn nhịn một chút là qua thôi vậy mà lại cố tình làm loạn đúng lúc Minh Châu đang bệnh như này, đúng là không biết điều, không hiểu chuyện chút nào.
Quốc công phu nhân không còn sức mà nổi giận, phất tay ra lệnh cho quản sự kéo Tùng Lam đi đánh mười gậy, đánh Sơn Nại năm gậy rồi thôi. Bà ta chống tay lên trán hỏi:
“Chuyện dời viện đã nói rõ với Nhị cô nương chưa?”
Tùng Lam và Sơn Nại đều là người được nuông chiều từ nhỏ, làm sao chịu nổi mười hay năm gậy này. Hai người bọn họ muốn kêu oan nhưng miệng đã bị bịt kín, bị bọn bà tử như sói như hổ lôi đi ngay, tránh làm bẩn mắt chủ tử.
Phó Nam Quân hổ thẹn cúi đầu, tiến lên nhỏ giọng kể lại lời “đe dọa” của Thi Yểu.
Quốc công phu nhân cười khẩy: “Nha đầu này cũng giảo hoạt thật! Lớn lên nơi làng quê dân dã, không chỉ nhỏ nhen, mưu mẹo nhiều mà còn có lòng dạ độc ác. Minh Châu cũng không oan uổng cho nó, trái lại ta cảm thấy an tâm hơn.”
“Thôi, nó để ý đến tình tỷ muội thì chúng ta cũng không cần phải chạy theo nịnh nọt làm gì. Cứ để nó thoải mái được một đêm, sáng mai dù thế nào thì cũng phải ép nó dọn đi. Nếu không được thì nhân lúc nó mê man bất tỉnh mà mang người ra ngoài. Chờ tỉnh lại thì viện cũng đã đổi, muốn quay về cũng chẳng dễ. Nếu muốn gây ồn ào đến chỗ lão thái thái thì người mất mặt cũng chẳng phải chúng ta.”