Người ta nói, thỏ cùng đường còn biết cắn người, chó điên nóng nảy còn biết nhảy tường.
Thay vì sống nhẫn nhục thì chi bằng cả nhà cùng nhau phát điên đi.
Nàng tựa lưng vào gối mềm, khuôn mặt trắng bệch gần như trong suốt, giọng yếu ớt như hơi gió: “Đại tẩu à, không phải muội không muốn dời viện nhưng mà chuyện quái lực loạn thần này, nếu lan truyền ra ngoài thì há chẳng sẽ làm tổn hại đến danh tiếng của Quốc công phủ hay sao?”
“Muội sống ở Kim Lăng đã từng nghe nói những tên đạo sĩ hòa thượng lang thang đó thường làm chuyện lừa gạt, chuyên đi lừa tiền của kẻ ngốc.”
“Hay là chờ thêm hai ngày nữa đi? Nếu đại tỷ vẫn không thuyên giảm thì khi đó muội lại dời viện cũng không muộn. Người ngoài cũng sẽ thấy chúng ta là bất đắc dĩ. Còn nếu đại tỷ khỏe lại, vậy chẳng phải là tên đạo sĩ kia chỉ toàn nói nhảm thôi sao?”
“Đại tẩu nghĩ mà xem, đại tỷ vốn là người có phúc khí, uống thuốc xong, lại được thân nhân quan tâm, bệnh tình chắc chắn sẽ mau khỏi. Nếu muội vội vàng dọn đi như vậy thì chẳng phải sẽ trúng kế của tên đạo sĩ kia hay sao? Nếu vậy thì sẽ khiến người ta xem hắn như thượng khách, ai dám đảm bảo sẽ không có kẻ nào lợi dụng hắn để gieo họa bằng tà thuật rồi đổ oan cho nhà họ Thi chúng ta chứ?”
Phó Nam Quân trong lòng giật mình, cẩn thận quan sát gương mặt bình thản của Thi Yểu.
Nàng ta thật không ngờ Thi Yểu còn có thể nói ra những lời như vậy.
Thuật vu cổ từ lâu đã bị hoàng gia nghiêm cấm, một khi bị phát hiện thì sẽ là tội tru diệt tộc!
Rốt cuộc, nếu để thuật vu cổ lan tràn khắp nơi thì chẳng phải là bất cứ ai không vừa mắt hoàng đế thì đều có thể làm bùa hình nhân, nguyền rủa hoàng đế sớm chết yểu hay sao.
Thi Yểu dùng một chữ "trung" để áp chữ "hiếu" của nàng ta.
So với "hiếu" thì dĩ nhiên "trung" sẽ đứng trước.
Nếu việc này không bị nói toạc ra thì cũng chỉ là chuyện mời đạo sĩ xem phong thủy khi bệnh tình cấp bách thôi. Nhưng nếu bị nói toạc ra mà còn không coi trọng thì chính là tội lớn khinh thường hoàng quyền.
Phó Nam Quân không quyết định được, vừa hay nha hoàn bên ngoài vén rèm bước vào báo thuốc đã sắc xong. Nàng ta liền mỉm cười nói:
“Chuyện này để bàn sau đi, lời của Nhị muội cũng có phần đúng, quả là người đọc sách có khác. Thôi nào, uống thuốc trước đi.”
Nàng ta đứng dậy, để nha hoàn ngồi vào chỗ của mình để hầu hạ Thi Yểu uống thuốc.