Nhưng biết làm sao được?
Trong thế gian nam tôn nữ ti này, nàng lại là một cô nương, còn là một thứ nữ không được gia tộc coi trọng, ngay cả việc bỏ trốn ra ngoài để tự lực cánh sinh cũng không thể làm được, Quốc công phủ sẽ không cho phép nàng làm ra việc mất mặt gia tộc như vậy.
Ở vị trí này của nàng, tiến không được, lùi cũng không xong, ngoài việc gả ra ngoài thì cũng chẳng còn đường nào khác.
Phó Nam Quân thấy nàng cúi đầu ngơ ngác, mái tóc dài nửa buông thõng, không nói lời nào một hồi lâu thì trong lòng bất giác có chút khó chịu.
Nhị muội muội này quả thực là không biết điều.
Dù phải dời viện thực sự cũng không hay ho gì mấy nhưng chí ít cũng nên nghĩ đến tình tỷ muội một chút chứ.
Phó Nam Quân trên mặt vẫn cười nhưng nụ cười đã nhạt đi đôi phần: “Nhị muội à, mạng người quan trọng, đại tỷ của muội quả thực là bệnh nặng không chịu nổi, chúng ta cũng chẳng còn cách nào khác, đành tạm nghe theo lời tên đạo sĩ kia thôi. Đây là quyết định của Lão thái thái, ngay cả Lão thái gia cũng đã gật đầu rồi.”
“Muội không biết đấy thôi, dòng chính nhà chúng ta từ tám đời nay chỉ sinh nam tử, không sinh nữ tử. Đại tỷ của muội là cô nương đầu tiên và cũng là duy nhất của Quốc công phủ, cao quý không ai sánh bằng. Ngay khi đại tỷ muội vừa ra đời, Lão thái gia đã vui mừng khôn xiết, ôm lấy nàng ấy mà nói: ‘Sủng, cả phủ phải sủng hết mức cho ta!’”
“Vì vậy, từ Lão thái gia, Lão thái thái đến phu thê nhị thúc tam thẩm, thậm chí ngay cả tám người ca ca của muội đều coi đại tỷ muội như viên ngọc trong tay, cưng chiều như con ngươi trong mắt.”
“Lần này Minh Châu bị nhiễm lạnh, Lão thái thái khóc đến sưng cả mắt, còn Lão thái gia thì sắc mặt trầm ngâm đứng ngoài rèm cửa. Nhị muội hiếu thuận thì xin hãy an ủi Lão thái thái và Lão thái gia một chút.”
Đây là tiên lễ hậu binh, lễ không được thì dùng quyền thế và đạo hiếu để đè ép.
Nếu sau này Thi Minh Châu thực sự khỏi bệnh thì lời “xung khắc bát tự” mà đạo sĩ nói sẽ càng được chứng thực, người Quốc công phủ sẽ chỉ càng tránh né nàng hơn, đẩy nàng ra xa dần, thậm chí còn sẽ ghét bỏ nàng – một nha đầu khắc Thi Minh Châu.
Thi Minh Châu lại là nữ chính trọng sinh đã hắc hóa, tâm tâm niệm niệm muốn báo thù nàng, vậy sau này nàng làm sao mà sống yên được? E rằng ngay cả mạng nhỏ cũng sẽ khó giữ.
Thi Yểu lạnh lòng.