Quốc công phu nhân hẳn là sợ Lão thái thái ghét bỏ Thi Vân Dực nên mới mời đạo sĩ đến ăn nói bậy bạ, đẩy hết trách nhiệm việc Thi Minh Châu rơi xuống nước lên đầu nàng chứ gì?
Thêm nữa, hôm qua nha hoàn truyền lời còn kể rằng có một trận “tà phong” thổi tới, cuốn Thi Minh Châu vào hố băng, lại càng chứng minh lời “bát tự xung khắc” mà đạo sĩ nói.
Những người khác không phản đối chẳng qua là vì Thi Minh Châu là bảo bối của cả nhà. Bọn họ thấy Thi Yểu chẳng có gì đáng để tâm, có đắc tội hay không cũng không sao, quan trọng là làm Thi Minh Châu thoải mái, sớm khỏi bệnh mới là đại sự.
Còn lời của đạo sĩ đúng hay sai thì chẳng ai bận tâm.
Thi Yểu càng nghĩ càng thấy ấm ức.
Giá như Quốc công phu nhân cũng xử lý luôn nhũ mẫu của Thi Vân Dực, hoặc ít nhất đạo sĩ kia có nhắc đến Thi Vân Dực một câu thì một người nửa phong kiến nửa hiện đại như nàng có lẽ còn tin lời nhảm nhí của tên đạo sĩ kia.
Nhưng mà như này là sao chứ?
Trước khi đến đây, nàng cũng đã nghĩ rõ ràng: Không được xem người của Quốc công phủ như người thân hay gia đình gì hết, chỉ xem bọn họ như bà con thân thích của nàng mà thôi. Nàng đến nhà thân thích làm khách, bọn họ cung cấp cơm ăn, áo mặc, chỗ ở khoảng một hai năm, sau đó gả nàng đi là được.
Nàng không muốn làm rối loạn, cũng không đi tranh thủ sủng ái.
Không cần bọn họ coi trọng nàng, chỉ mong được yên ổn.
Không cần gả vào nhà danh môn, chỉ cầu một người tử tế, đáng tin cậy, sống qua ngày yên ổn là đủ rồi.
Rốt cuộc thì nhắm mắt một cái, đời này cũng sẽ trôi qua.
Nếu vậy thì nàng sẽ cảm kích những thân thích nhà họ Thi cả đời.
Nhưng quan hệ thân thích thì cũng không thể đối xử với nàng thế này được!
Hôm nay Thi Minh Châu trong mơ gọi tên nàng hai tiếng liền bắt nàng dời sang viện khác; ngày mai Thi Minh Châu lại trong mơ gọi nàng hai tiếng thì chắc sẽ bắt nàng ra thôn trang mất. Rồi mấy hôm sau, nếu Thi Minh Châu lại tiếp tục trong mơ gọi nàng vài tiếng thì liệu có phải nàng sẽ phải cắt tóc vào am tu hành, kết thúc cuộc đời này hay không?
Lùi một bước thì sẽ phải lùi tiếp những bước tiếp theo.
Người trong phủ đều sẽ xem nàng là quả hồng mềm để bóp, cái nồi đen* nào rơi xuống cũng ném hết lên người nàng.
*Nồi đen: cũng giống kiểu giội nước bẩn vậy, ý là âm mưu xấu xa nào bị vạch trần cũng đổ hết lên người bị ‘giội nước bẩn’