Chương 20: Bóng đè

“Cô nương, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, dù gì thì chúng ta cũng là do Quốc công phu nhân sắp xếp đến hầu hạ cô nương. Cô nương xử lý chúng ta thì được lợi gì? Không sợ Quốc công phu nhân chán ghét cô nương nhiều chuyện hay sao?”

Thi Yểu liếc mắt một cái, lười nhác nói: “Chà, ngươi đã ngông cuồng như thế thì ta càng phải xử lý ngươi rồi.”

Tùng Lam cười lạnh: “Hóa ra là loại giả heo ăn thịt hổ, thật nên để cả phủ đến mà xem bộ mặt này của cô nương.”

Thi Yểu khẽ cười khẩy: “Cả phủ đến cũng chỉ nhìn thấy bộ mặt xấu xí này của ngươi thôi. Người khác có chê cười ta thì cũng không dám làm trước mặt ta. Ngươi thì khác, chỉ là loại tỏ vẻ dữ dằn nhưng bên trong thì rỗng tuếch. Một tiểu thư khuê các như ta thì có gì mà phải sợ? Còn ngươi, mất đi sự che chở của chủ tử, người ta không chỉ dám chê cười ngươi mà còn dám chà đạp ngươi.”

Tùng Lam run rẩy một trận.

Cuối cùng nàng ta cũng hiểu rõ: Chủ tử thì vẫn mãi là chủ tử, dù có sa sút thế nào thì vẫn là chủ tử, còn nô bộc thì vẫn chỉ là nô bộc, cho dù được chủ tử ưu ái, có được chút thể diện thì cũng chỉ là “kẻ bề dưới”.

Nghĩ đến cơn thịnh nộ của Quốc công phu nhân và hậu quả mình phải gánh chịu, Tùng Lam không nhịn được lau nước mắt: “Chỉ là một ngụm nước bọt mà thôi, cô nương cũng đâu có uống vào, sao lại làm quá lên như vậy chứ?”

Thi Yểu nhàn nhạt đáp: “Đúng vậy, chỉ là một ngụm nước bọt mà thôi. Thế sao vừa rồi đại tẩu tra hỏi, ngươi lại không dám nói thật?”

Nói xong, nàng nhắm mắt, giả vờ ngủ.

Nàng không buồn đôi co thêm với một nha hoàn đầu óc không tỉnh táo.

Ở Quốc công phủ đâu đâu cũng rao giảng quy củ của đại gia tộc, vậy nên từ nay về sau, nàng sẽ làm ra vẻ của một tiểu thư khuê các, xứng đáng với thân phận thiên kim công hầu của mình.

Tùng Lam cứ thút thít than phiền, đến cuối cùng thì bật khóc nức nở.

Chẳng bao lâu sau, Quốc công phu nhân và Phó Nam Quân dẫn một đoàn người đến bắt Tùng Lam và Sơn Nại lại. Sơn Nại sợ đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ, còn Tùng Lam thì sợ đến ướt cả quần.

Vị đại phu đi cùng mang bát thuốc còn lại ra ngoài.

Quốc công phu nhân chỉ hỏi thăm vài câu rồi lại vội vã rời đi.

Thi Yểu cuộn mình trong chăn, cả người lúc nóng lúc lạnh, run rẩy không ngừng. Nàng tỏ vẻ ngây thơ hỏi: “Đại tẩu, hai người bọn họ làm gì thế?”