Chương 18: Làm người tốt thật khó

“Bịch” một tiếng, Sơn Nại quỳ phịch xuống đất, nước mắt tuôn rơi, cúi đầu cầu xin: “Cô nương tha mạng! Nô tỳ và Tùng Lam bị mỡ heo che mắt, nhất thời hồ đồ nên mới phạm phải sai lầm, xin cô nương tha thứ cho chúng nô tỳ lần này!”

Đại cô nương thân phận cao quý vẫn đang nằm nghỉ trong Lan Bội Viên sát bên, nếu lời này truyền ra khỏi Quan Thư Viên, các chủ tử lớn nhỏ trong phủ Quốc công làm sao lại không điều tra kỹ càng?

Dù kết quả ra sao thì Sơn Nại và Tùng Lam chắc chắn cũng không được yên ổn.

“Ngươi nói như thế…” Thi Yểu đang định dạy cho hai nhân vật phụ độc ác này một bài học để cải tà quy chính thì đột nhiên cửa phòng bật mở, phát ra tiếng “két” chói tai. Tiếp đó, rèm bị vén lên, một cơn gió lạnh ùa vào.

Thi Yểu không kìm được rùng mình một cái.

Đại tẩu Phó Nam Quân bước vào, nhìn Thi Yểu, rồi nhìn Sơn Nại đang quỳ khóc ròng rã, cuối cùng lại nhìn Tùng Lam đang bò ra từ tịnh phòng, miệng liên tục xin tha mạng. Nụ cười trên mặt nàng ta khựng lại đôi chút, ngạc nhiên hỏi: “Nhị muội, đây là chuyện gì vậy?”

“Tham kiến đại tẩu.” Thi Yểu ho khan một tiếng, run rẩy định xuống giường hành lễ.

Nha hoàn của Phó Nam Quân vội vàng tiến lên, giữ Thi Yểu lại: “Nhị cô nương mau nghỉ ngơi, đại nãi nãi đến thăm bệnh, sao lại để nhị cô nương phải hành lễ.”

Thi Yểu chỉ khẽ nhích người trên giường rồi vừa ho vừa chậm rãi kể lại: “Muội cũng đang mơ hồ đây, không biết vì sao hai nha hoàn này lại quỳ xuống xin muội tha mạng, làm muội sợ đến choáng váng cả đầu óc.”

Phó Nam Quân ngồi một nửa thân mình lên giường, đặt tay lên ngực Thi Yểu vỗ về, trấn an.

Nhìn hai nha hoàn vẫn đang khóc lóc cầu xin, ánh mắt nàng ta thoáng qua một tia sắc bén rồi dịu dàng nói: “Muội cứ từ từ mà nói, rốt cuộc bọn chúng phạm phải lỗi lầm tày trời gì mà lại khóc lóc như vậy. Nếu không phân rõ trắng đen thì chẳng phải sẽ làm hỏng danh tiếng của muội hay sao? Trong phủ người đông, kẻ dưới thường hay không được quản chặt, thấy chủ tử hiền lành lại vụng về ăn nói liền sinh ý khi dễ. Muội đừng sợ, có ta ở đây làm chủ cho muội.”

Những lời này nghe thì hay đấy nhưng lại đầy cạm bẫy, như thể đang chờ Thi Yểu nói sai để bắt lỗi.

Nếu nói là đúng, thì sẽ đắc tội với Quốc công phu nhân, người đã chọn những nha hoàn này.

Thi Yểu thở dài ảo não: “Có đại tẩu nói vậy thì muội yên tâm hơn rồi."