Chương 17: Làm người tốt thật khó

Tùng Lam đưa bát thuốc đến trước mặt Thi Yểu, ánh mắt thoáng qua một tia ác ý.

Sơn Nại định ngăn cản nhưng lại sợ liên lụy đến bản thân nên đành im lặng.

Tùng Lam… Sơn Nại… Thi Yểu lướt qua nội dung của cuốn tiểu thuyết trong đầu.

Bảo sao nguyên chủ lại luôn đối xử tệ bạc với hai nha hoàn này, véo cánh tay, đạp bắp chân, tát vào mặt, lấy kim châm, động một chút là phạt quỳ, cuối cùng còn vì vậy mà bị truyền ra tiếng xấu là độc ác, vô tình, hà khắc với người bề dưới.

Thi Yểu khẽ động ngón tay, bỗng thấy làm người tốt thật khó quá!

Chỉ với cái chuyện cỏn con là một bãi nước bọt này thôi thì nàng đã nảy sinh ác niệm, muốn giơ tay tát thật mạnh mạnh ả nha hoàn này một cái!

“Cô nương, uống thuốc nào!” Tùng Lam mỉm cười nhắc lại.

Thi Yểu hoàn hồn, giọng khàn khàn hỏi: “Ngươi tên là Tùng Lam? Thuốc này trông có vẻ nóng quá, ngươi thử giúp ta một chút.”

Tùng Lam giật giật khóe môi: “Việc này… nô tỳ hèn mọn, làm sao dám làm bẩn thuốc của cô nương?”

Thi Yểu cười nhạt: “Ngươi chẳng phải là nha hoàn thân cận hầu hạ ta sao? Ngươi dùng thìa thử một chút, lúc ta dùng thì đổi một cái thìa khác là được.”

“Cô nương, ta…” Tùng Lam nghi ngờ Thi Yểu đã nghe thấy cuộc trò chuyện vừa rồi, vẻ kiêu ngạo khi nãy lập tức biến mất, hoảng hốt nhìn nàng.

Thi Yểu chỉ nhìn nàng ta, giọng đùa cợt: “Sao? Chẳng lẽ ngươi hạ độc trong thuốc nên không dám thử?”

“Không có, không có! Nô tỳ nào dám hạ độc!” Tùng Lam mặt mày tái mét, toàn thân dần dần run rẩy.

Thi Yểu hất cằm chỉ bát thuốc, ra hiệu nàng ta mau thử.

Tùng Lam múc một thìa thuốc, nhắm mắt đưa vào miệng, cảm giác buồn nôn dữ dội từ dạ dày trào lên, xông thẳng đến đỉnh đầu.

Thi Yểu lạnh nhạt nói: “Nếu không có độc thì nuốt xuống đi.”

Tùng Lam cố nuốt xuống nhưng vẻ mặt chẳng khác gì đang ăn phải thứ gì đó kinh tởm.

Vị đắng của thuốc và một hương vị kỳ lạ khó chịu khác cuộn trào trong dạ dày nàng ta, khiến Tùng Lam không kịp tỏ vẻ bình thường nói “thuốc ấm vừa phải” nữa.

Nàng ta ôm bát thuốc, lảo đảo chạy vào tịnh phòng*, nôn đến trời đất quay cuồng, nôn đến cả mật cũng trào cả ra.

*Tịnh phòng: phòng vệ sinh

Thi Yểu tỏ vẻ ngạc nhiên nói: “Thuốc thật sự có độc sao? Sơn Nại, mau đi bẩm báo Quốc công phu nhân, trong phủ có kẻ mưu hại chủ tử. Phải bẩm báo cẩn thận, ta chỉ là một cô nương nhà quê, có chết cũng chẳng sao nhưng đừng để bị hại đến những chủ tử quý giá khác trong phủ.”