Chương 16: Làm người tốt thật khó

“Nàng ta khắc đại cô nương, hại đại cô nương rơi xuống nước bị cảm lạnh, ta chỉ là dạy cho nàng ta một bài học thôi.” Nha hoàn tên Tùng Lam nhấc bát thuốc lên, bước đến bên giường, cười nhạt, “Sơn Nại, chẳng phải nói là đút thuốc sao, ngươi còn không qua đây bóp miệng cô nương ra?”

Sơn Nại nhíu mày nhìn bát thuốc, do dự không bước: “Thế này không ổn đâu…”

“Vậy ngươi đi tìm Vương quản sự nấu thêm một thang khác nhé? Thêm cả thời gian sắc thuốc thì trước sau ít nhất phải mất một canh giờ, ngươi đợi được nhưng bệnh của cô nương có đợi được không? Lỡ làm bệnh tình của cô nương trầm trọng thêm thì ai chịu trách nhiệm? Nhanh lên, không độc chết được đâu.”

Vương quản sự là tâm phúc của Quốc công phu nhân, đại cô nương bảo bối của Quốc công phu nhân bị cảm lạnh, Vương quản sự khó tránh khỏi giận lây sang nhị cô nương. Hủy bát thuốc này rồi lại đến xin thuốc khác thì e rằng sẽ phải chịu đủ loại khó dễ.

Tùng Lam nói không sai, chỉ là một chút nước bọt thôi, không độc chết người được. Nha hoàn thân cận thử thuốc thay chủ tử cũng là chuyện thường tình, cũng chưa từng thấy chủ tử nào ghét bỏ nước bọt của nha hoàn cả.

Với nguyên tắc “nhiều hơn một chuyện thì không bằng ít hơn một chuyện”, Sơn Nại nén cảm giác ghê tởm lại, bước lên đỡ nửa thân trên của Thi Yểu dậy, vừa định dùng đũa cạy miệng nàng thì thấy thiếu nữ xinh đẹp có gương mặt tái nhợt trên giường từ từ mở mắt.

Sơn Nại giật mình, tay run lên, suýt nữa thì quỳ xuống xin tha.

Tùng Lam sững sờ, bát thuốc suýt thì rơi ra ngoài.

“Cô nương tỉnh rồi? Người tỉnh từ lúc nào vậy?” Sơn Nại dè dặt thăm dò.

Tùng Lam liếc mắt né tránh, không lẽ bị bắt quả tang rồi sao?

Thi Yểu mơ màng hỏi: “Các ngươi là ai? Đây là đâu? Bán Hạ đâu rồi?”

Sơn Nại thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười đáp: “Cô nương chắc ngủ say quá nên mơ hồ rồi. Nô tỳ tên là Sơn Nại, còn nàng ấy là Tùng Lam, chúng nô tỳ do đại phu nhân phái đến Quan Thư Viên để hầu hạ cô nương. Đây là phủ Trấn Quốc công, cô nương đang ở trong viện tử của mình. Bán Hạ tỷ hôm qua đã đưa áo khoác của mình cho cô nương mặc nên tự mình bị trúng gió, đang nằm nghỉ ngơi. Chờ cho tỷ ấy khỏe lại thì sẽ trở lại hầu hạ cô nương.”

Tùng Lam thấy Thi Yểu vẻ mặt ngơ ngác, không có biểu hiện gì liền lớn gan hơn, dịu giọng khuyên nhủ: “Cô nương mau uống thuốc đi, uống xong sẽ mau khỏi cảm lạnh.”