Chương 15: Trọng sinh

Nha hoàn đầu tiên hậm hực hừ lạnh: “Nghe thấy thì sao? Còn có thể ăn thịt ta chắc? Chủ tử không có thể diện làm liên lụy nha hoàn bị người khác coi thường, ta không nói được à? Nàng ta thì tính là cô nương gì chứ, sống còn chẳng bằng chúng ta, làm nha hoàn còn có thể diện hơn nàng ta.”

“Người từ Kim Lăng trở về nói, nàng ta ở trong một tiểu trạch chỉ có hai gian, tổng cộng chỉ có sáu phòng chính, người hầu thì không đến năm người, mà Kỷ di nương còn phải thêu thùa để bù đắp chi tiêu cơ đấy.”

“Lúc Thang ma ma và mọi người đến nơi thì không biết Nhị cô nương đang đi đâu lêu lổng ở đâu, cuối cùng lại còn ngồi xe lừa từ bên ngoài trở về. Xe lừa đấy! Ngươi nghe thử xem, buồn cười chết đi được! Nhà nào ở kinh thành mà hơi có chút khá giả thì đều dùng xe ngựa hoặc là dùng kiệu rồi, vậy mà nàng ta lại ngồi xe lừa không có cả mui!”

“Có thể thấy, Tam lão gia cũng chẳng yêu thương gì mẫu tử nàng ta, cũng không lén lút chu cấp cái gì. Chả trách tối qua Tam lão gia trở về thì chỉ qua viện bên cạnh thăm đại cô nương rồi lại vội vàng rời đi như nhà cháy. Còn đối với nữ nhi ruột thịt ở bên trong kia, hừ, một cái liếc mắt cũng không cho, một lời cũng không nhắc tới, giống như không hề có người này vậy!”

“Hôm qua viện này dọn vào bao nhiêu hòm rương, ngươi đếm chưa? Tổng cộng chỉ có bốn cái, quần áo đại cô nương mặc trong một mùa còn nhiều hơn bốn cái rương này! Còn bộ y phục nàng ta mặc hôm qua nữa, trông thì sáng sủa, đẹp đẽ nhưng người khác không biết, chẳng lẽ người trong Quan Thư Viên chúng ta còn không biết sao? Đó chẳng phải là bộ mà Thang ma ma lấy từ phòng thêu của phủ Quốc công mang đến Kim Lăng hay sao?”

“Hầu hạ một chủ tử như thế, oai phong không có, thể diện cũng không, trong túi thì kêu leng keng leng keng, đừng nói thưởng cho chúng ta, không chừng chúng ta còn phải dốc tiền bù vào ngược lại cho nàng ta nữa ấy!”

Nha hoàn kia bực bội nói: “Ít nói lại đi, ta không muốn nghe. Thuốc của cô nương để lâu sắp nguội rồi, chúng ta mau mang vào cho cô nương uống, đừng làm lỡ bệnh của nàng.”

“Được rồi, ta không nói nữa — phì!” Nha hoàn đó cúi đầu, phun mạnh một bãi nước bọt vào bát thuốc, khuấy khuấy bằng thìa rồi đứng dậy cười nói: “Đi thôi, mang thuốc cho cô nương tốt của chúng ta uống.”

“Tùng Lam! Ngươi đang làm gì vậy?” Một nha hoàn khác trố mắt kinh ngạc hô lên.