Khi Thi Yểu được đưa trở về, tóc tai nàng bị đóng băng, cả y phục bên trong áo lông chuột bạc cũng bị đóng băng hết cả.
Vốn định giả vờ ngất thôi nhưng cuối cùng nàng lại thực sự bị lạnh đến mức thần trí mơ hồ.
Dung thị lập tức sai người ép nàng uống một bát canh gừng, các nha hoàn hầu hạ nàng tắm nước nóng, lau khô tóc rồi để Thi Yểu nằm trên giường sưởi, sau đó nàng liền rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh.
Bán Hạ lo lắng đến mức chạy qua chạy lại từ đầu giường đến cửa, nước mắt lăn dài: “Lang trung tại sao vẫn chưa đến chứ?”
Các nha hoàn không dám lên tiếng.
Dung thị cũng không nói lời nào.
Phủ Quốc công có một vị lang trung thường trú, nhưng chắc chắn ông ta phải ưu tiên xem bệnh cho Thi Minh Châu trước, chờ khám xong cho Thi Minh Châu thì mới rảnh tay đến xem cho Thi Yểu.
Nếu muốn mời lang trung từ ngoài vào thì phải đến chỗ của Quốc công phu nhân xin thẻ bài rồi kéo xe buộc ngựa đi mời người, như vậy chẳng phải là tốn thêm thời gian sao?
Thi Yểu nghe được tiếng nước nhỏ tí tách ở đầu giường, nàng đợi suốt nửa canh giờ, đợi đến khi thấy lang trung đến thì nàng mới yên tâm hoàn toàn chìm vào hôn mê.
Lần này, nàng hôn mê suốt một ngày một đêm.
Khi mở mắt ra, cả căn phòng im lặng, không biết Bán Hạ đã đi đâu.
Cổ họng khô rát như muốn bốc khói, hai mắt thì nóng hầm hập, Thi Yểu đang định gọi người thì bỗng nghe thấy trong phòng có tiếng nói oán trách nhỏ nhẹ:
“Tưởng rằng hầu hạ cô nương là việc tốt nên nương ta đã bỏ ra hai mươi lượng bạc, tốn mấy xấp vải mới đẩy được ta vào Quan Thư Viên, ai ngờ lại là một mệnh mang sát khí, vừa bước vào cửa đã khắc đại cô nương. Mới vào cửa đã thất sủng, lại còn làm liên lụy đến chúng ta, trong phủ đi đâu cũng bị người ta xem thường.”
“Hôm nay ta cầm đơn thuốc đi tìm Vương quản sự để lấy thuốc, Vương quản sự còn nói năng châm chọc ta đủ điều. Ta thật sự rất xấu hổ, sau này ta không đi nữa đâu, nếu còn phải đi lấy thuốc thì ai muốn đi thì đi đi.”
Thi Yểu nghe theo tiếng âm thanh mà xoay đầu lại, lờ mờ nhìn thấy sau bình phong trước giường có hai bóng người.
Chắc là hai nha hoàn.
Một nha hoàn khác vội vàng thò đầu ra phía sau nhìn.
Thi Yểu vội quay đầu lại, nhắm mắt, nằm im, giả vờ như không biết gì.
Nha hoàn đó rụt đầu lại, gõ nhẹ vào trán nha hoàn vừa nói kia: “Nói nhỏ thôi, đừng làm kinh động đến nhị cô nương, nếu ồn ào lên thì ngươi và ta đều chẳng có quả ngọt gì đâu! Mấy lời này có thể nói ở đây sao?”