Chương 7

Vừa xuống xe, điều đầu tiên Thiên Quang thấy là hai bên cổng lớn Thẩm phủ đỗ đầy xe ngựa, trong lòng chấn động — chẳng lẽ hôm nay Thẩm phủ có khách?

Đám vệ sĩ lúc này đang trao đổi với tiểu tư trông cổng của Thẩm phủ để xác nhận thân phận.

Thẩm Ngân Thu được nha hoàn đỡ xuống xe, ánh mắt lướt qua cánh cổng xa lạ phía trước, thấp giọng hỏi:

“Thiên Quang, quản gia… không ra đón sao?”

Nàng vốn chẳng mong người thân ra nghênh đón, nhưng đến cả quản gia cũng không lộ mặt, nhất thời khiến lòng nàng có chút khó tả.

Thiên Quang mím môi, khẽ lắc đầu.

Một lúc sau, vệ sĩ quay lại, mồ hôi đầm đìa, nói:

“Tiểu thư, người trông cửa của Thẩm gia bảo rằng hôm nay trong phủ mời không ít nữ quyến có thân phận cao quý đến chơi, chủ tử đều đang tiếp đãi, quản gia cũng bận rộn, phải đợi một nén nhang mới có người ra tiếp.”

Vệ sĩ của phủ họ Lưu xưa nay vốn đứng về phía Thẩm Ngân Thu, đến cả tiểu tư canh cổng cũng bị hắn gọi thẳng là “người trông cửa”, đủ thấy trong lòng uất ức đến mức nào.

Thiên Quang chau mày, gương mặt xinh đẹp dần sa sầm. Thẩm phủ này rốt cuộc là có ý gì? Dù thế nào đi nữa, nể mặt phủ họ Lưu, tiểu thư nàng cũng là người của Thẩm gia! Hành xử như vậy chẳng phải rõ ràng là muốn ra oai phủ đầu sao?

Thẩm Ngân Thu trầm ngâm giây lát rồi ngẩng đầu nói:

“Không sao, ta về nhà chứ có phải đi làm khách đâu.”

Thiên Quang hơi do dự:

“Ý của tiểu thư là… cứ thế mà vào sao?”

Nhưng làm vậy e là thất lễ, một khi bị bắt lỗi, sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của tiểu thư…

Thẩm Ngân Thu bước lên một bước, nghiêng đầu thấp giọng nói với Thiên Quang:

“Chúng ta đứng đông người trước cổng như thế này chẳng phải càng thêm chướng mắt sao?”

Thiên Quang thực sự tiến thoái lưỡng nan, quan sát xung quanh một lúc, cuối cùng quyết định nghe theo lời tiểu thư. Đứng ngoài hay quay vào xe đều quá bắt mắt, danh tiếng của tiểu thư mới là quan trọng nhất! Chiêu này của phu nhân Thẩm phủ đúng là độc, kiểu gì cũng nắm được nhược điểm của tiểu thư nàng.

Nghĩ thông rồi, Thiên Quang ở lại chỉ huy các vệ sĩ dỡ đồ từ xe xuống, còn Thiên Vân, Thiên Thủy cùng Thiên Tảo – người từ nãy vẫn im lặng – thì theo Thẩm Ngân Thu vào phủ.

Tiểu tư canh cổng tuy không dám ngăn cản, nhưng cũng rất biết điều, lập tức hành lễ nói:

“Tham kiến nhị tiểu thư.”

Thẩm Ngân Thu bước chân chững lại, hỏi:

“Có thông báo với phu nhân hoặc quản gia chưa?”

Tiểu tư vội vàng gật đầu lia lịa:

“Vừa rồi đã cử người đi báo rồi ạ, nhưng chắc chủ tử bận quá, nên vẫn chưa có ai ra tiếp.”

Ánh mắt Thẩm Ngân Thu khẽ chuyển, nhìn về hàng xe ngựa đang đỗ bên ngoài, khách đến hôm nay xem chừng không ít. Nhưng hành trình của nàng ngày nào cũng có người báo về Thẩm phủ, nếu thật lòng quan tâm, sao có thể không biết hôm nay nàng sẽ về? Vậy mà trong phủ lại mời khách, đến một lời hồi âm cũng không buồn gửi?

Thẩm Ngân Thu chợt cúi đầu, khẽ cười, không nói thêm gì nữa, quay sang hỏi Thiên Vân:

“Thiên Vân còn nhớ viện cũ của ta ở đâu không?”

Mười một năm rồi không sống ở Thẩm phủ, nàng thật sự không nhớ nổi nữa.

Thiên Vân gật đầu:

“Chỉ là khi ấy tiểu thư mới ba tuổi ở đó, không rõ giờ viện ấy còn không…”

“Phải ha.” Thẩm Ngân Thu đi chậm lại, như đang suy nghĩ xem nên làm thế nào.

Thiên Thủy nhẹ giọng:

“Tiểu thư đừng vội, chúng ta đi dạo hậu viện một vòng coi như làm quen lại cảnh cũ cũng hay mà.”