Chương 39

Thiên Quang: “……”

“Khoảng cách từ đây đến trấn bao xa?” Thẩm Ngân Thu bắt đầu thấy ngứa ngáy. Một tiểu thư chưa từng đọc thoại bản sẽ không hiểu được niềm vui của việc đó. Nay đã lỡ nghiện rồi, nàng cũng hiểu vì sao người thích rượu không bỏ được rượu, kẻ ham cờ bạc không thể quay đầu.

Thiên Vân đáp:

“Hôm trước có hỏi Lưu Đại, đi bộ chừng một canh giờ, đi xe ngựa thì nửa canh là tới.”

“Ừm, lát nữa nếu Lưu Đại có ra ngoài mua đồ, bảo hắn nhắn ta một tiếng.”

Nói rồi, nàng chuyển hướng vào trong phòng.

Nàng tự mình lục lọi trong một đống đồ đạc, cẩn thận lấy ra cây phượng vĩ cầm được bọc kỹ trong túi vải.

Thiên Vân thấy khóe môi nàng nhếch lên liền cười nói:

“Tiểu thư muốn gảy đàn sao?”

Thẩm Ngân Thu gật đầu, Thiên Quang đã sớm bày sẵn bàn ghế.

Ai cũng biết cây đàn này là lão phu nhân ban cho nàng, đã bảy năm nay, mỗi lần dùng đều do chính tay nàng xử lý, chưa từng để người khác chạm vào.

Thẩm Ngân Thu chỉnh lại dây đàn, ngẩng đầu cười:

“Các ngươi có muốn nghe khúc gì không?”

“Lần trước tiểu thư gảy khúc ấy rất hay! Nhưng… hơi buồn.”

Thiên Vân nói với vẻ khó xử, làm lựa chọn quả là khó.

Thiên Quang đang pha trà bên cạnh, hiếm hoi nở nụ cười:

“Tiểu thư đa tài, ngày mưa cứ tùy hứng mà gảy. Gảy thế nào cũng êm tai.”

“Đúng đúng, theo lời lão phu nhân nói là ‘hữu vận ý’ — nghe mãi không chán!” Thiên Vân hào hứng phụ họa.

Thẩm Ngân Thu cúi đầu nhìn dây đàn, trong đầu bất giác nhớ lại một câu chuyện trong thoại bản:

Một ngày mưa nọ, một thư sinh nghèo vào núi hái thuốc, trong rừng gặp một nữ tử hóa thân từ hồ ly. Vốn định mê hoặc rồi ăn thịt thư sinh, nhưng bao chiêu dụ dỗ đều vô dụng, cuối cùng bị thư sinh lấy áo trùm đầu. Không hiểu sao, từ đó hồ ly liền si mê thư sinh. Tình cảm dần chớm nở, đến một ngày thư sinh bị ác bá đánh bị thương, hồ ly tức giận gϊếŧ kẻ ác. Hai người vì đó tranh cãi, hồ ly đau lòng bỏ về núi. Ba ngày mưa tầm tã, thư sinh nhớ nhung quá độ, một mình vào núi tìm người, lại ngã xuống khe đá, bị hổ vồ chết. Khi hồ ly trở lại tìm người thì chỉ còn lại vài mảnh áo và mấy khúc xương trắng nơi sơn cốc.

Khi đọc xong, Thẩm Ngân Thu chẳng cảm thấy gì. Nhưng lúc này nhớ lại, nàng lại tự hỏi — sau đó hồ ly sẽ thế nào?

Ý niệm lóe lên, ngón tay nàng đặt lên dây đàn, khúc nhạc trầm trầm tuôn ra, mang theo một nỗi niềm khó tả — đầy hoài niệm và tiếc nuối.

Thiên Quang, Thiên Vân nhìn nhau bất đắc dĩ. Xem đi, cuối cùng tiểu thư vẫn gảy một khúc buồn.

Tiếng đàn xuyên qua màn mưa truyền đến khách phòng. Từ hoài niệm đến thương cảm rồi đến tuyệt vọng, từng nốt nhạc ép đến mức Tiểu Tam mắt đỏ hoe. Hắn quay sang Thiên Tảo khẩn cầu:

“Tỷ tỷ, có thể bảo tiểu thư đừng gảy cái khúc nghe như tiễn người sắp chết được không! Thiếu gia nhà ta còn chưa tỉnh mà!”

Thiên Tảo nghe thành “chưa chết”, bình thản đáp:

“Không lâu nữa đâu.”

Tiểu Tam sững người:

“Thật không?! Cô chắc thiếu gia sắp tỉnh rồi?!”

Thiên Tảo vốn kiệm lời, tuy nghe nói biết y lý nhưng Tiểu Tam vẫn không dám tin tưởng. Nhưng nơi này lại xa xôi cách trở, hắn cũng đành bó tay chấp nhận.

Thiên Tảo mấp máy môi, cuối cùng vẫn không giải thích thêm, tiếp tục nghiên cứu y thư. Nàng chỉ chuẩn đoán được Vạn Sĩ Yến trúng độc lâu ngày, độc đã vào kinh mạch mấy năm. Nàng cứu nổi sao? Nếu thật có thể, thì tiểu thư nàng cả đời cũng không cần uống thuốc nữa rồi. Nhưng tạm thời điều phối dược liệu để kiềm chế độc tính thì còn tạm được.