Angus ngoan ngoãn dập lửa xong, mới quay đầu lại khó hiểu hỏi: "Carbon dioxide là gì?"
Trả lời hắn là tiếng hít thở hơi nặng nề của Đường Ninh.
Cô cuộn người lại thành một cục, toàn thân run rẩy không ngừng.
Angus nhận ra có điều gì đó không ổn, vội vàng nhào tới, ôm cô vào trong lòng: "Tiểu giống cái, em sao vậy?"
Đường Ninh cũng không rõ mình bị gì. Giờ đầu cô nhức đến muốn nổ tung, toàn thân nóng rực như lửa đốt. Cô nghĩ, chắc là do buổi chiều bị rơi xuống nước, tên này đưa cô về, quần áo ướt không thay, cứ thế dùng thân thể ủ khô… khí lạnh xâm nhập vào người, khiến giờ cô bắt đầu sốt cao rồi.
Chết tiệt thật, có khi nào cô sốt không hạ, rồi thành viêm phổi, rồi chết ở cái thế giới thú nhân này không?
Cảm thấy thân thể cô nóng rực, Angus đột nhiên thấy cả người lạnh đi. Đường Ninh chạm vào thân thể hắn thấy mát lạnh dễ chịu, bàn tay nhỏ vô thức ôm lấy vòng eo hẹp của hắn, càng ôm càng chặt.
Tư thế hai người lúc này vô cùng thân mật.
Nhưng, ôm lạnh lâu quá, dù nhiệt độ cơ thể Đường Ninh có hạ xuống, nhưng vẫn không dừng lại. Cô cảm thấy mình sắp bị đông chết, môi run rẩy, cố gắng lắm mới bật ra được hai từ.
"Lạnh quá…"
Angus nhìn thấy sắc mặt cô tái nhợt, môi đã bắt đầu ngưng tụ thành băng, cơ thể hắn cũng bắt đầu nóng dần lên. Đường Ninh cảm thấy như đang ôm một cái lò sưởi, thoải mái vô cùng.
Chẳng bao lâu sau, cô chìm vào giấc ngủ.
Angus cẩn thận ôm lấy cô, dù thấy cô ngủ rồi, hắn cũng không nỡ buông ra.
Hắn sợ mình mạnh tay sẽ đánh thức tiểu giống cái này.
Thế nhưng, thời gian này hắn vẫn luôn chinh chiến bên ngoài, hôm nay mới trở về bộ tộc, còn chưa được nghỉ ngơi tử tế, thân thể đã mệt rã rời. Cuối cùng, hắn ôm Đường Ninh cùng nằm xuống đống cỏ khô, nhắm mắt ngủ thϊếp đi…
…
Đường Ninh mơ một giấc mơ thật dài.
Cô mơ thấy mình trở thành một người rừng, tay cầm một cây lao, chạy băng băng trong rừng rậm. Một ngày nọ, có người vào núi, nhìn thấy cô, rồi rút máy ảnh ra chụp!
Kẻ cầm máy ảnh chính là tên đàn ông khốn nạn đã phản bội cô!
"Tên khốn! Đứng lại đó…" Cô vung cây lao lao về phía hắn!
Nhưng không chú ý dưới chân, cô giẫm hụt!
Đường Ninh hét lên một tiếng sắc bén, bừng tỉnh trong hang núi.
Mở mắt ra, đập vào mắt cô là làn da trắng như ngọc, bên trên còn có một đốm nâu to bằng hạt đậu nành… bờ môi cô, rất gần cái đốm ấy.
Cô mơ màng đưa lưỡi ra, liếʍ một cái…
Đốm ấy lập tức cứng lại.
Mẹ nó!
Đây là cái gì?
Đường Ninh cảm thấy vật trước mặt khẽ giật nhẹ, cô ngơ ngác ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt nóng rực của Angus đang nhìn chằm chằm vào mình, yết hầu hắn chuyển động lên xuống.
Đường Ninh lập tức tỉnh táo hẳn. Lúc này cô mới nhận ra, bàn tay nhỏ của mình hình như đang ôm lấy một cơ thể săn chắc, còn gương mặt thì đang chôn vào l*иg ngực người ta.
Vậy… cái chỗ cô vừa mới liếʍ…
Là… đầu ngực của hắn?
Trời ơi!
Đường Ninh vội rụt tay về, ngồi bật dậy. Angus đã tỉnh rồi, nói đúng ra, là bị cô liếʍ tỉnh.
Phản xạ của hắn rất nhạy, cho dù đang ngủ say cũng có thể bị một động tác nhỏ đánh thức.
"Tiểu giống cái, em có thể tiếp tục mà…"
Mặt Đường Ninh đỏ bừng như sắp bốc cháy. Đây là lần đầu tiên trong đời cô làm ra chuyện ngông cuồng như vậy với một người đàn ông.
Cô gãi đầu, cúi gằm mặt nói: "Tôi không cố ý… anh quên đi… quên đi nhé…"
Angus từ tốn lắc đầu: "Không quên được rồi…" Hắn ra hiệu cho Đường Ninh nhìn xuống phía dưới người mình.
Đường Ninh nghi hoặc liếc xuống… lớp da thú… bị một vật hình trụ đội lên… thứ đó đã gần như phá l*иg lao ra ngoài, đập thẳng vào tầm mắt cô!