Chương 6: Muốn giữ lại lửa

Liếʍ liếʍ nhẹ môi, Đường Ninh có chút do dự.

Chạm vào tai, liệu có xảy ra chuyện kỳ lạ gì không? Chẳng lẽ tai này là cơ quan gì đó?

Cô ghé sát lại quan sát, nhưng chẳng thấy điểm gì kỳ quái.

Cuối cùng, tò mò thắng thế cảnh giác, cô đưa tay nhỏ ra, nhẹ nhàng chạm vào tai nhọn của hắn. Lông mềm mềm, rất dễ chịu, giống hệt con gấu bông cô từng ôm hồi nhỏ.

Cô không nhịn được nhéo thêm hai cái, còn đưa tay kia lên, mỗi tay nắm lấy một bên tai của hắn.

Trên gương mặt nhỏ nhắn nở nụ cười, vừa định nói chơi vui quá, thì Angus bất ngờ siết lấy eo cô, đè cô xuống đống cỏ khô phía sau! Tư thế nam trên nữ dưới, dưới ánh lửa hắt lên, vô cùng ám muội.

"Anh làm gì vậy?"

Khuôn mặt nhỏ của Đường Ninh đầy vẻ hoảng hốt, đùi cô chặn lấy chân hắn, hai tay đẩy vai hắn ra, không cho hắn đến quá gần.

Lỡ đâu cô chìm trong sắc đẹp của hắn, lỡ tay mất phòng tuyến thì sao?

"Thê tử! Tối nay là đêm đầu tiên chúng ta thành đôi, em nói xem, ta muốn làm gì?"

Tóc của Angus rất mềm mượt, rũ xuống mặt Đường Ninh, nhột nhột… Đôi mày vốn lạnh lùng của hắn giờ đây đầy vẻ ham muốn, mắt hắn ánh lên ngọn lửa khát khao.

Ánh nhìn dừng lại trên đôi môi đỏ mọng của Đường Ninh, như nhìn thấy con mồi mê người, đôi mắt dài sắc bén tràn đầy chiếm hữu, đầu hắn cúi xuống…

"A…"

Đường Ninh nhanh chóng nghiêng đầu tránh đi.

Môi mỏng của Angus rơi lên má cô, hắn ngửi được hương thơm trên cơ thể cô, rồi vươn đầu lưỡi, liếʍ lên mặt Đường Ninh.

Hắn không khống chế được lực, liếʍ đến nỗi khiến cô đau.

"Đau đau đau… đừng làm vậy… nước miếng ghê quá…"

Cô vốn mắc bệnh sạch sẽ ở mức độ nặng, thật sự không chịu nổi!

Thấy cô kêu đau, Angus đau lòng ngẩng đầu lên, quả nhiên, khuôn mặt trắng nõn của cô đã bị hắn liếʍ đỏ cả lên. Hắn đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve, vội vàng xin lỗi: "Tiểu giống cái, xin lỗi…"

Đường Ninh động động mũi, ngửi thấy mùi khét.

"Ơ kìa, thịt cháy rồi…"

Cô đau lòng nói.

"Cháy rồi?" Angus quay đầu nhìn lại, thịt trên lửa đã đen thui, hắn còn đau lòng hơn cả cô, lập tức bật dậy đi đến bên đống lửa: "Giờ phải làm sao?"

Đường Ninh ngồi dậy, lau nước miếng trên mặt, hừ một tiếng: "Còn sao nữa? Thịt còn nhiều, thì nướng tiếp! Tôi cảnh cáo anh, đừng có lại giở trò sàm sỡ, nếu không sau này tôi không cho anh ăn thịt chín nữa đâu đấy…"

Trên gương mặt tuấn tú của Angus lộ ra vẻ khó xử.

Đường Ninh thì đã bắt đầu cắt thịt tiếp rồi.

Hắn quyết định, tạm thời đồng ý với yêu cầu của tiểu giống cái. Dù sao, cô cũng đã đồng ý làm bạn đời của hắn rồi, chuyện kết hợp, trễ một hai ngày cũng chẳng sao.

Đường Ninh thì không biết rằng chỉ vì sờ một cái tai mà đã vô tình bán mình luôn rồi.

Cô hớn hở nướng thêm thật nhiều thịt, ăn no căng bụng, rồi nằm trên đống cỏ khô, xoa xoa cái bụng tròn vo, ngáp một cái…

"Cổ nhân nói chẳng sai, no ấm thì nghĩ đến…" Cô nhận ra không nên dùng hai từ kia để miêu tả, liền sửa lại: "Nghĩ đến gối, muốn ngủ rồi…"

Cô nhìn Angus đang ngẩn người nhìn vào đống lửa, khó hiểu hỏi: "Anh đang nhìn gì vậy?"

Angus quay đầu cười đáp: "Ta chưa từng biết, lửa lại có tác dụng tuyệt vời thế này! Ta đang nghĩ làm sao để giữ lại ngọn lửa này! Ngày mai sẽ nói với mọi người trong tộc, từ nay về sau ăn thịt phải nướng chín hết!"

"Muốn giữ à? Có thể đấy! Để tôi nghiên cứu cách giữ lửa, dù gì diêm của tôi cũng không còn nhiều, dùng hết là bó tay luôn đấy…"

Đầu óc Đường Ninh bắt đầu nặng trĩu, cô cuộn người trong đống cỏ khô: "Angus, tôi muốn ngủ rồi, anh dập lửa đi! Không thể cứ để cháy mãi đâu, dễ ngộp khí Carbon dioxide đấy…"