Chương 5: Muốn chạm vào tai của hắn

Không hay biết từ lúc nào, bước chân của hắn đã di chuyển, đến ngồi bên cạnh Đường Ninh.

"Thơm quá…" Hắn nheo đôi mắt dài lại, gương mặt tuấn tú thoát tục mang theo chút mê mẩn, bộ dáng như bị mùi thịt nướng mê hoặc khiến Đường Ninh không nhịn được bật cười.

Thịt được cắt rất mỏng, rất nhanh đã chín.

Đường Ninh cầm xiên thịt lên, lấy một miếng đưa cho Angus: "Nếm thử đi!"

Angus nhìn miếng thịt nướng vàng óng, trong mắt có chút do dự: "Thật sự ngon hơn thịt sống mà bọn ta vẫn ăn sao? Nhìn qua hình như chẳng còn chút nước nào cả…"

"Thịt sống tanh lắm, ngon cái nỗi gì chứ? Tôi nói anh nghe, ở đây không có gia vị! Nếu có muối, miếng thịt này còn ngon hơn nữa cơ!"

Thấy hắn vẫn do dự chưa ăn, miếng thịt cũng sắp nguội rồi, Đường Ninh liền nắm lấy tay hắn, nhét thẳng miếng thịt vào miệng hắn.

Angus ngẩn người một giây, mùi vị của miếng thịt lập tức lan ra trong miệng, thơm lừng… hắn vội vàng nhai mấy cái, nước thịt từ miếng thịt trào ra, trong mắt hắn tràn đầy kinh ngạc.

Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Đường Ninh: "Thật sự rất ngon!"

"Thấy chưa!" Gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Đường Ninh nở nụ cười trêu ghẹo, rút tay khỏi lòng bàn tay hắn, cũng vội vàng ăn luôn hai miếng.

"Ưm…" Cô thoả mãn khẽ thốt lên một tiếng, duỗi chân ngồi bệt trên mặt đất. Đột nhiên cảm thấy cuộc sống cũng chẳng cần gì nhiều, chỉ cần no bụng là đủ rồi.

Huống chi, bên cạnh cô giờ còn có một anh đẹp trai cao to thế này.

Cô có thể tạm thời quên đi hắn là một con sói có sức sát thương cực mạnh.

Cô và hắn, mỗi người một miếng ăn dần, thịt xiên trên cành cây chẳng mấy chốc đã hết sạch.

Đường Ninh vẫn chưa thấy no, lại cắt thêm chút thịt nướng tiếp. Cô dùng cành cây chống thịt cạnh đống lửa, đỡ phải cầm mỏi tay. Thấy tay mình dính đầy máu và dầu, cô hơi xót ruột xé một tờ khăn giấy ra lau tay.

Đường Ninh không để ý rằng, suốt lúc mình làm mấy động tác đó, Angus bên cạnh vẫn luôn dùng ánh mắt sâu kín nhìn cô.

Động tác cắt thịt của cô rất tao nhã, lúc ăn cũng nhai từng miếng nhỏ, hoàn toàn khác với đám giống cái trong tộc chuyên ăn ngấu nghiến thịt tươi.

Hắn từng gặp không ít giống cái của tộc người, cũng chẳng có ai tao nhã như cô.

Giống cái nhỏ mà hắn nhặt được này… đúng là đặc biệt nhất.

Lau sạch tay, Đường Ninh quay đầu lại, chạm ngay vào ánh mắt dịu dàng của Angus, khiến cô có chút tê da đầu, gương mặt nhỏ đỏ ửng, xấu hổ cười hỏi: "Anh nhìn tôi làm gì vậy?"

"Em đẹp mà!" Angus nói rất thẳng thắn.

Đường Ninh lập tức đưa tay che mặt, càng thêm ngượng ngùng: "Anh chắc là từng nói với nhiều cô rồi đúng không?" Chứ sao lại nói một cách trơn tru tự nhiên như vậy…

"Ta thề, em là người đầu tiên!" Angus nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, vẻ mặt chân thành nói.

Mỗi lần nhìn vào mắt hắn, tim Đường Ninh lại đập thình thịch. Quả nhiên, sức sát thương của trai đẹp thật sự quá lớn!

Cô vội vàng dời mắt, vừa hay nhìn thấy đôi tai nhọn nhô ra từ mái tóc dài của Angus, nó trắng như tuyết.

Nhìn rất dễ thương.

Cô chớp mắt, chỉ vào tai hắn nhỏ giọng hỏi: "Tôi có thể chạm vào tai anh một chút được không?"

Nhìn có vẻ rất đã tay.

Vừa dứt lời, ánh mắt Angus lập tức đỏ ngầu, giọng nói đầy kích động, hắn siết chặt bàn tay nhỏ bé của Đường Ninh: "Em thật sự muốn chạm vào tai ta?"

"Hả?" Đường Ninh chưa hiểu chuyện gì, không rõ sao hắn lại đột nhiên kích động như vậy.

Cô hơi hoảng, định rút tay lại, nhưng sức đàn ông quá mạnh, lực mèo con của cô chẳng có tác dụng gì.

Thấy làm cô sợ, Angus có phần áy náy, sắc đỏ trong mắt cũng nhạt đi một chút.

Hắn cúi đầu xuống, để Đường Ninh có thể chạm tới.

"Chạm thử xem…" Giọng hắn đầy chờ mong.