Chương 4: Đồ vật xuyên không cùng

"Đây là gì?" Angus nghi hoặc hỏi.

"Lửa!" Đường Ninh nhướng mày, cười có chút đắc ý.

Từ lúc tỉnh dậy đến khi đứng ngoài này nhìn suốt một hồi, cô chưa hề thấy bất cứ tia lửa nào ở nơi đây. Trong đêm yên tĩnh, ngoài ánh trăng ra thì chẳng có lấy một chút ánh sáng nào khác.

Cô khẳng định, những người ở đây chắc chắn không biết dùng lửa!

"Lửa?" Sắc mặt của Angus lập tức trở nên lạnh lẽo: “Em dùng lửa làm gì? Ở đây chưa đủ sáng sao?"

"Không phải, tôi lạnh quá mà, anh…" Đường Ninh chui vào trong hang, sờ soạng trên mặt đất nhặt được một ít cỏ khô sạch sẽ, đặt vào một khoảng trống, sau đó lấy ra một que diêm, cẩn thận quẹt cháy…

Cô đốt đám cỏ khô, lập tức khiến bên trong hang núi sáng bừng lên.

Đường Ninh ngẩng đầu nhìn về phía Angus đang đứng ở cửa hang chưa bước vào, nhíu mày: "Angus, anh vào đi! Gió đêm lạnh lắm, bên trong này ấm áp hơn."

"Tiểu giống cái, em không sợ lửa sao?" Angus tựa người vào cửa hang, hoàn toàn không có ý định bước vào.

Hắn nhìn chằm chằm gương mặt nhỏ nhắn của Đường Ninh được ánh lửa chiếu rọi, đôi mắt dài sắc sảo không tìm thấy chút nào gọi là sợ hãi trên gương mặt ấy!

"Sợ cái gì chứ? Lửa là cội nguồn của vạn vật, nó mang lại rất nhiều điều tốt đẹp mà…"

Bỗng nhiên bụng cô phát ra một tiếng "ục ục", bàn tay nhỏ xoa xoa bụng: "Đói quá…"

Lúc còn ở trường y, vì bám theo cái tên khốn kia để bắt gian, nên cô chưa kịp ăn gì. Sau đó xuyên qua, không biết đã ngủ bao lâu, trong bụng đã sớm rỗng tuếch.

"Đói rồi à? Ta đi tìm chút gì cho em ăn."

Angus lại rời khỏi hang.

Lúc này Đường Ninh mới lấy từng món đồ trong ba lô ra.

Một gói khăn giấy, một lọ kem dưỡng tay, một cái đèn pin năng lượng mặt trời, một bộ dụng cụ ăn (sinh viên y khoa thì luôn mắc bệnh sạch sẽ! Đồ ăn riêng là bắt buộc!), một chiếc điện thoại, và quan trọng nhất - bộ dao mổ cô đặc biệt đặt làm sau ba tháng đi làm thêm, cùng vài quyển sách y học.

Điện thoại vẫn còn đầy pin, cô nâng niu cầm trong tay như bảo vật, quyết định sẽ tiết kiệm hết mức có thể để dùng dần.

Bộ dao mổ và sách y là công cụ kiếm cơm của cô! Cô nhất định có thể sống tốt ở thế giới này.

Gói khăn giấy cũng phải tiết kiệm, cô thật sự không muốn dùng vỏ cây để lau khi đi vệ sinh, cái mông sẽ đau lắm!

Bộ dụng cụ ăn giúp cô giữ lại chút khí chất cuối cùng…

Chiếc đèn pin năng lượng mặt trời là thứ hữu ích nhất. Cô không biết sẽ phải ở lại thế giới này bao lâu, nhưng có món đồ hiện đại có thể sạc bằng ánh nắng này khiến cô yên tâm hơn nhiều.

Kem dưỡng tay là thứ vô dụng nhất, cô nhét thẳng xuống đáy ba lô.

Tiếng bước chân vang lên ngoài cửa hang, Đường Ninh vội vàng cất gọn mọi thứ, đặt ba lô vào góc.

Ngẩng đầu lên, cô thấy Angus đang bước vào, trong tay cầm mấy khối thịt còn đang nhỏ máu, sắc mặt cô lập tức tái nhợt vì hoảng sợ!

Angus đứng khá xa, dùng lá cây sạch bọc đống thịt lại, ném đến trước chân cô: "Em ăn đi!"

Đường Ninh nhìn qua loại thịt kia, chắc là của một loài động vật nào đó.

Cô nuốt nước bọt, lấy dao mổ của mình ra, cắt thịt theo thớ thành từng lát thật mỏng, rồi gọt nhọn một cành cây, xâu từng miếng thịt vào, nướng lên trên lửa.

"Em…" Angus không hiểu nổi hành động của cô: “Thịt này ăn luôn được mà! Rất tươi, rất mềm!"

Đường Ninh quay đầu lại, cong môi cười với hắn: "Thịt phải nướng chín ăn mới ngon! Hôm nay anh có phúc rồi đấy, tài nghệ nướng thịt của chị đây không tệ đâu nha!"

Miếng thịt bắt đầu cong lại, mùi thơm của thịt chín lan tỏa khắp hang núi.

Angus ngửi thấy, không hiểu sao cổ họng lại tiết ra rất nhiều nước bọt, hắn phải nuốt mấy lần nhưng vẫn không hết.