Chờ Angus quay lại, cô nhất định phải hỏi hắn một chút, thứ đó, ở thời đại này nhất định là đồ tối tân nhất. Có lẽ, cô có thể dựa vào chút y thuật nửa mùa của mình sống sót tạm thời ở cái thế giới thú nhân này, rồi từ từ tìm cách quay trở về.
Một mình ở trong hang núi thế này thật sự rất đáng sợ. Đường Ninh rón rén từng bước một, đi về phía cửa hang.
Bây giờ đã là ban đêm, trên trời treo một vầng trăng tròn thật lớn. Vừa nãy ở trong hang, cô có thể lờ mờ thấy được chút gì đó là nhờ ánh trăng ấy.
Cô ngồi xổm xuống trước cửa hang, hít sâu một hơi. Vừa định ngửa đầu lên oán trách ông trời vô lương tâm, thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng cười đùa vang lên từ không xa bên ngoài hang.
Đường Ninh vội vàng đứng dậy nhìn sang.
Hóa ra là mấy đứa trẻ con.
Chúng đang chỉ trỏ về phía cô, không biết nói gì mà cười rúc rích.
Ánh mắt và tiếng cười đó khiến Đường Ninh rất không thích. Cô giận dữ bước tới, hét lên: "Các em cười cái gì? Có gì đáng cười chứ?"
Khi nhìn thấy mấy đứa nhỏ ấy có đôi tai nhọn nhọn, lông xù xù trên đầu, mặt cô lập tức tái nhợt, vội vàng lùi lại. Cô lại quên mất… đây là tộc sói trắng, những đứa nhóc này… đều là sói!
Nếu bản tính loài sói bộc phát, chúng có thể xé xác cái thân hình bé nhỏ của cô ra từng mảnh bất cứ lúc nào!
"Đúng là nhân tộc yếu đuối, chỉ mới thấy tai bọn ta đã sợ tái cả mặt. Nếu thấy được bản thể thật của bọn ta thì chắc là ngất luôn tại chỗ rồi nhỉ?"
Đứa con trai cao nhất nhìn Đường Ninh đầy chán ghét, lạnh lùng châm chọc.
Đường Ninh tức không chịu nổi: "Cái đó không phải là yếu đuối, mà là phản xạ tự nhiên! Nơi chị đây sống, sói đều bị cách ly, vốn dĩ không có khả năng thấy sói!"
"Cách ly?" Cậu bé kia nghe đến hai chữ này thì lập tức cảm thấy không phải lời hay, trừng mắt nhìn Đường Ninh, cố tình tiến lại gần: "Nơi cô sống, chẳng phải là nhân tộc sao? Nhân tộc coi tộc sói là thần linh, làm sao lại cách ly được? Rốt cuộc cô từ đâu đến? Lén lút vào tộc sói bọn ta có mục đích gì?"
Dáng vẻ đầy địch ý của thằng bé khiến Đường Ninh thấy khó chịu, cô lùi lại mấy bước liền, dưới chân giẫm phải đá, suýt nữa thì ngã.
Bỗng eo bị siết chặt lại, một cánh tay rắn rỏi kịp thời xuất hiện, đỡ lấy cô.
Đường Ninh ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm lo lắng của đối phương đập vào mắt, hắn nhìn chằm chằm cô, hỏi: "Không sao chứ?"
Cô lắc đầu: "Không sao…"
Angus quay đầu lại, trừng mắt nhìn thằng nhóc trước mặt, không vui hỏi: "Kỳ Phong, rảnh quá không có việc làm sao? Nửa đêm nửa hôm tới trước cửa động của ta làm gì?"
Nhìn lại đám nhóc phía sau Kỳ Phong, đã sớm bỏ chạy mất rồi.
Tộc trưởng Angus tới rồi, chúng nó sợ bị phạt nên chuồn trước cho chắc.
Kỳ Phong vẫn còn trừng mắt nhìn Đường Ninh: "Tộc trưởng, ngài nhất định phải cẩn thận với nhân tộc này. Ta nghi ngờ, cô ta là gián điệp do tộc báo hoa phái tới, ngài đừng để bị cô ta mê hoặc!"
Nói xong, Kỳ Phong sợ Angus nổi giận, lập tức bỏ chạy.
Ánh mắt dài hẹp của Angus đầy phẫn nộ, hắn đỡ Đường Ninh chuẩn bị quay vào trong hang, nhưng cô lại nắm lấy cánh tay trần trụi của hắn, hỏi: "Lúc anh cứu tôi, có thấy tôi mang theo một cái ba lô không?"
"Ba lô? Em nói cái túi kỳ quái kia à?" Angus đưa bình nước trong tay cho Đường Ninh: “Em cầm trước đi."
Đường Ninh phát hiện, vật đựng nước này lại là một cái đầu lâu đã được bịt kín các lỗ.
Nhìn hình dạng, chắc chắn không phải là sọ người. Cụ thể là động vật gì thì nhất thời cô cũng không nhận ra.
Cô tranh thủ ánh trăng soi vào mặt nước… ừm! Xác nhận, vẫn là gương mặt của mình, nên an tâm hơn nhiều.
Angus cầm ba lô của cô đi ra.
Đường Ninh vội vàng giật lấy rồi mở ra xem. May mà cái ba lô này là da nhân tạo, không thấm nước, đồ bên trong đều không bị ướt.
Ở đáy túi, cô mò được một hộp diêm.
Đây là thứ cô tiện tay nhét vào sau khi làm thí nghiệm ở phòng lab, không ngờ lại thành vật cứu mạng.