Chương 27: Bình dấm chua bị lật đổ mất

Nhưng mà, độ dài chân hai người quá chênh lệch, dù cô đi nhanh thế nào, tên kia vẫn nhẹ nhàng đuổi kịp. Cứ như vậy, đuổi tới đuổi lui, chẳng mấy chốc đã về đến bộ lạc Sói trắng.

Ngay khi sắp đến hang động của Angus, họ đυ.ng phải Kỳ Phong.

"Gián điệp! Ngươi dám ngang nhiên đi cùng người của Báo Hoa tộc như vậy! Ngươi không sợ bọn ta xé xác ngươi ra sao?"

Kỳ Phong tức giận, chỉ thẳng vào mặt Đường Ninh chất vấn.

Đường Ninh liếc nhìn thằng nhóc, khıêυ khí©h lè lưỡi: "Có giỏi thì xé đi? Nói cho mà biết, ta không phải gián điệp! Là hắn cứ bám theo ta, ta có cách nào chứ? Có giỏi thì ngươi đi đối phó với hắn đi? Đừng có mới tí tuổi đã biết bắt nạt kẻ yếu!"

Kỳ Phong bị cô đốp chát đỏ cả mặt: "Chờ ta trưởng thành, tu luyện thành cường giả, ta nhất định khiêu chiến hắn!"

Cậu ta quay sang nhìn Isaac, trong mắt tràn đầy oán hận: "Ngươi đã gϊếŧ nhiều Sói trắng như vậy! Một ngày nào đó, ta nhất định bắt ngươi đền mạng!"

"Ta chờ ngươi!"

Isaac mỉm cười "hiền lành", nói xong liền nắm lấy tay Đường Ninh, kéo cô rời đi.

"Anh nhìn xem, kẻ thù của anh nhiều thế nào! Nếu tôi làm bạn đời của anh, chẳng phải cũng sẽ bị liên lụy sao?" Đường Ninh ghét bỏ châm chọc.

"Cường giả vi tôn! Chúng chủ động khıêυ khí©h ta, nhưng không bằng ta, bị gϊếŧ là chuyện bình thường! Yên tâm, ta có thể bảo vệ em… Nếu ai dám động đến em dù chỉ một chút, ta nhất định bắt kẻ đó trả gấp trăm lần!"

Lúc nói lời này, Isaac không còn dáng vẻ lưu manh nữa, ánh mắt sắc bén, tràn đầy nghiêm túc.

Đường Ninh sững người.

Tim cô đột nhiên đập nhanh.

Vài giây sau, cô gượng cười: "Tôi sẽ không để người khác làm tổn thương mình đâu."

"Ông đây biết! Nữ nhân mà ông đây coi trọng, sao có thể là kẻ yếu chứ?" Isaac tiến gần thêm vài bước, rất muốn đặt tay lên vai cô.

Nhưng hắn ta lại sợ bị gai nhọn đâm trúng.

Vẫn là thôi vậy.

*

Khi hai người về đến hang động, Angus đã thu thập rất nhiều đá và cành cây. Đường Ninh xếp đá lại thành hình dạng một bếp lò, đặt nồi lên trên, vừa vặn thích hợp.

Cô hài lòng gật đầu, nhưng khi nhìn sang chỗ cá, bỗng nhớ ra: "Hỏng rồi! Quên làm sạch cá trước khi mang về rồi…"

Cô vỗ trán, tự trách bản thân sơ suất.

"Làm cá có gì khó? Giao cho ta!" Isaac xung phong nhận việc, dùng Huyền Lực cuốn mấy con cá lên, đem ra ngoài.

"Này! Phải giữ nguyên con đấy! Nhớ làm sạch nội tạng hết cho tôi!" Đường Ninh lớn giọng dặn dò.

"Ừ, biết rồi…"

Hang động giờ chỉ còn lại Đường Ninh và Angus.

Angus đến gần cô, lúc này đang chuẩn bị nhóm lửa, ánh mắt đầy lo lắng: "Đường Đường, hắn có làm gì em không?"

"Anh sợ hắn sẽ làm gì tôi sao?"

Đường Ninh nhướng mày, cười gian, cố tình hỏi.

Angus sững người.

Hắn biết, hắn không có quyền ngăn cấm giống cái thân thiết với giống đực khác, nhưng hắn không thể kiềm chế được, hắn muốn có riêng Đường Đường cho mình mình.

"Hắn sợ mấy cái gai trên người tôi, nên không dám làm gì… Nhưng mà, lời ngon tiếng ngọt thì nói cả đống! Nào là bảo vệ tôi, nào là muốn làm bạn đời của tôi, còn nói… dù phải chia sẻ tôi với anh, hắn cũng không ngại."

Đường Ninh vừa nói, vừa chăm chú quan sát nét mặt Angus.

Cô cố ý nói vậy, muốn xem hắn sẽ phản ứng thế nào. Quả nhiên, hũ giấm này bị lật rồi.

"Tên bám dai như đỉa đó! Hắn không ngại, nhưng ta ngại!"

***

❤️Thông báo: Truyện setvip ưu đãi 250đ, sau khi hoàn sẽ sửa lại giá nhé. Yêu!!!❤️