Chương 26: Tinh thần thuần khiết nhất thế giới

Cô ngồi xuống, nhìn mấy con cá tươi trong nồi, bật cười chế nhạo: "Anh đâu cần bắt nhiều vậy? Chúng ta làm sao ăn hết trong một bữa?"

Isaac nghe thấy từ "chúng ta", đôi mắt bỗng sáng lên: "Vậy là em định giữ ta lại bên cạnh rồi?"

Đường Ninh nhìn hắn ta như nhìn một kẻ ngốc: "Tại sao tôi phải giữ anh bên cạnh?"

"Ta muốn làm bạn đời của em!"

Isaac ngồi xổm trước mặt cô, nghiêm túc nói.

Lời này làm Đường Ninh giật mình. Sững sờ một giây, cô lôi Angus ra làm bia đỡ đạn: "Nhưng tôi đã kết đôi với Angus rồi…"

Sắc mặt Isaac lập tức xấu đi. Hắn ta trầm mặc. Vài giây sau, hắn ta ngẩng đầu, chạm vào ánh mắt đắc ý của Đường Ninh: "Thì sao chứ? Một giống cái có thể có nhiều bạn đời… Em có thể có cả ta và tên cục băng đó!"

Isaac cắn môi, vẻ mặt đầy kiên định: "Dù ta rất ghét hắn, nhưng vì Đường Đường, ta có thể chịu đựng…"

"Isaac… Là tộc trưởng của Báo Hoa tộc, chắc chắn anh có rất nhiều giống cái để chọn! Anh không cần phải chịu ấm ức thế này…"

Muốn làm thϊếp?

Đường Ninh thật không ngờ mình lại có sức hút lớn như vậy.

Cái này là chuyện tốt hay xấu đây?

"Ta không ấm ức! Bảo ta ghép đôi với đám giống cái xấu xí kia, mới thật sự là ấm ức cho khuôn mặt đẹp trai vô đối của ta!" Isaac vô cùng tự luyến nói.

Đường Ninh giả bộ nôn mửa, đá nhẹ vào cái nồi: "Soái ca, tôi không có sức bê đâu, anh giúp tôi một tay nhé?"

"Chuyện nhỏ, Đường Đường không cần động tay!"

Isaac chỉ dùng một tay đã nhấc được nồi lên. Đường Ninh không chút ngạc nhiên, lúc chiều gã này còn có thể kéo cô lại mà không cần chạm vào cô mà.

"Chiều nay anh dùng công phu gì mà có thể dễ dàng kéo tôi lại vậy?" Cô cảm thấy sức mạnh đó giống như nội lực trong tiểu thuyết võ hiệp.

"Đó là Huyền Lực! Ta đã tu luyện từ nhỏ, chỉ là chút công phu cỏn con thôi…"

Lời Isaac làm Đường Ninh trầm tư.

Huyền Lực?

Hình như đây là một thuật ngữ trong tiểu thuyết huyền huyễn, thế giới thú nhân này rốt cuộc là thế nào?

"Tiểu Đường Đường, đừng nói với ta là em không có Huyền Lực đấy nhé…" Thấy cô mơ hồ, Isaac bỗng đứng khựng lại, nhìn cô với ánh mắt kinh ngạc.

"Nếu tôi nói không có, anh có coi tôi là dị loại không?"

Dù sao, cô vốn đã là một kẻ dị loại xuyên không từ thế giới khác.

Isaac đặt nồi xuống, vươn tay chạm vào giữa trán cô, cảm nhận một chút, rồi hắn ta thấy một màn sương trắng: "Thế giới tinh thần của em thuần khiết quá… Em đúng là không có Huyền Lực…”

Isaac nhìn Đường Ninh, ánh mắt trở nên đầy phức tạp.

"Ghét bỏ tôi rồi? Nếu ghét thì đừng bám theo nữa, đi tìm một giống cái có Huyền Lực đi…" Đường Ninh hừ lạnh, đẩy tay hắn ta ra, sải bước rời đi.

"Không có ghét bỏ!" Isaac vội vàng bưng nồi đuổi theo: "Ta chỉ là rất kinh ngạc! Thế giới tinh thần của em thuần khiết như vậy, nếu tu luyện, rất có thể sẽ phi thăng thành thần!"

"Thành thần kinh thì có!"

Đường Ninh trừng mắt nhìn hắn ta: "Tôi không muốn tu luyện mấy thứ đó… Tôi chỉ muốn sống yên ổn cả đời, có ăn có mặc, có mỹ nam! Đến tuổi thì sinh một hai bé đáng yêu chơi đùa… vậy là hoàn mỹ rồi!"

"Ta nghĩ, ta có thể thỏa mãn em…" Isaac cười gian.

Đường Ninh lập tức tăng tốc bước đi, không thèm nói chuyện với hắn ta nữa.