Chương 24: Cuộc chiến giữa hai người đàn ông

Isaac nuốt nước bọt đánh “ực” một cái.

Ánh mắt liếc sang Angus cũng có chút bị dọa cho phát ngốc.

Hắn ta hạ giọng hỏi: “Giống cái này rốt cuộc ngươi nhặt ở đâu về vậy? Sao… sao lại hoàn toàn không giống mấy giống cái ta từng gặp chút nào thế?”

Giống cái mà Isaac từng gặp, hoặc là cường tráng hung hãn, hoặc là nhỏ nhắn yếu ớt.

Chứ có ai mà lại vừa nhỏ nhắn, lại vừa dữ dằn thế này?

Angus lạnh tanh, xoay người bỏ đi.

Hắn tin Đường Đường đủ sức đối phó với con báo háo sắc kia, cũng biết Isaac sẽ không dùng vũ lực làm hại cô.

“Biết sợ rồi chứ? Sợ thì mau cút về nơi anh bò ra ấy! Chị đây không có thời gian chơi với anh…”

Đường Ninh đặt ba lô xuống, lấy đám rau dại hái được ra.

Thấy cái dụng cụ bằng sắt mà Angus mang về, mắt cô sáng rực.

Trên đường về, cô vừa than phiền với Angus rằng nơi này đến cái chảo nấu ăn cũng không có, Angus nghe xong liền hỏi “chảo” là gì, cô bèn miêu tả sơ qua.

Angus lập tức nói: “Bộ lạc có!”

“Cái nồi này, trước đây bộ lạc các anh dùng để làm gì vậy?” Cô chớp mắt, nghiêng đầu nhìn Angus đầy nghi hoặc.

“Dùng để đốt lửa cho Vua Sói! Mỗi năm chỉ dùng một lần…” Angus ngồi xuống bên cạnh cô, đặt cái nồi lên đống tro gỗ thô: “Dùng thế nào đây?”

Hắn thật không hiểu nổi, cái món bằng sắt đen thui này làm sao nấu ra đồ ăn ngon được.

“Anh đi kiếm ít đá với nhánh cây khô đi, nhớ chọn loại cây to, cháy lâu một chút…”

Đường Ninh lựa rau xong thì bỏ vào một cái sọ, chuẩn bị lát nữa nhờ Angus đem đi rửa. Cô nhìn cái nồi, bên trong đen sì sì, thò tay chạm thử, ngón tay lập tức dính đầy bụi đen.

“Í, bẩn quá đi…”

Câu than phiền của cô bị Angus đang ôm đá đi vào nghe thấy, hắn lập tức chạy đến giành lấy nồi: “Ta mang ra sông rửa!”

“Không cần, tôi đi cho!”

Đường Ninh đứng dậy, xách nồi đi ra khỏi động: “Tiện thể xem xem có vớt được gì từ cái hồ kia không…”

Lúc nãy cô nhảy xuống, thấy bên hồ có nhiều rau nước, không biết có loại khoai dại hồi nhỏ cô từng ăn không.

“Em biết bơi không đấy?” Angus nhíu mày nhìn cô, trầm giọng hỏi.

“Ừm…” Đường Ninh mỉm cười: “Anh lại sợ tôi nhảy xuống nữa chứ gì?”

Cô chỉ vào ba lô trong động: “Anh nhìn xem, đồ của tôi còn chưa mang theo mà! Không có ý định trốn đâu, yên tâm đi!”

“Ta không lo cái đó…” Lông mày Angus nhíu lại sâu hơn: “Ta sợ em gặp chuyện trong nước!”

Ánh mắt hắn quét thẳng về phía Isaac vẫn đang đứng im trong góc như cái bóng.

Isaac lập tức hiểu ra, vội vàng bật dậy: “Ta sẽ trông cô ấy! Không để cô ấy ngã xuống đâu…”

Hắn ta xung phong nhận việc.

Angus lườm trắng mắt, quay người đi: “Ta đi tìm An Thụy…”

“Thôi, cứ để hắn đi cùng tôi cũng được!”

Đường Ninh không muốn làm phiền người khác nữa, cô đang đói muốn chết đây.

Isaac hớn hở đi theo sau cô, lúc lướt qua Angus, hắn ta nghe thấy giọng cảnh cáo lạnh băng: “Nếu ngươi dám bắt cóc cô ấy, ta sẽ san bằng cả tộc Báo Hoa của ngươi!”

Isaac liếc Angus đầy giễu cợt: “Sói trắng, đừng tự tin thái quá…”

“Thì ngươi cứ thử xem!”

Khóe miệng Angus nhếch lên, nanh sói lộ ra!

Ánh mắt hắn đỏ rực như máu.