"Tôi không chọn cái nào hết!"
Đường Ninh dốc hết sức đẩy mạnh vào l*иg ngực hắn. Khuôn mặt cô vì sợ hãi, căng thẳng, lại thêm cả xấu hổ, nên đỏ đến tận mang tai.
Cô không muốn trao thân mơ hồ như vậy!
Cô chỉ có một chút cảm tình với Angus, nhưng chưa đến mức có thể giao phó cả đời. Càng không cần phải vì một người đàn ông chỉ có mỗi vẻ đẹp trai mà ở lại thế giới lạc hậu này!
"Đường Đường…"
Miệng sói của Angus khẽ mở, đầu lưỡi thè ra, trên đầu lưỡi thậm chí còn có những chiếc gai nhỏ!
Hắn muốn liếʍ mặt cô.
Trong lòng Đường Ninh bỗng dâng lên một cơn buồn nôn…
Cô nghiêng đầu, vừa định ói ra, bỗng nhiên Angus siết chặt vòng tay, ôm chặt lấy cô, lăn thẳng vào bụi rậm bên cạnh!
"Làm gì?" Đường Ninh cảm nhận được cơ thể Angus đột nhiên căng cứng, khóe miệng hắn mím lại, đôi mắt xanh lục tràn đầy sự cảnh giác và sát khí.
Hắn ra hiệu cho cô im lặng, bảo vệ cô trong lòng, rồi quay đầu nhìn về phía bên kia hồ nước!
Đường Ninh vểnh tai lắng nghe…
Từng tiếng chim ưng réo vang, từ xa vυ"t đến gần!
Cô mở to mắt, nhìn về phía xa. Khi thấy độ sải cánh của lũ chim ưng kia, thì hoàn toàn sững sờ!
Ít nhất cũng phải mười mét!
Chúng hoàn toàn khác với những con chim ưng cô từng thấy ở thế giới hiện đại! Quan sát vài giây, cô dần nhận ra điều bất thường… Những con chim ưng đó, hình như đang đuổi bắt nhau!
Angus ôm Đường Ninh ẩn nấp trong bụi rậm, lũ chim ưng bay sượt qua đầu họ, tạo ra những cơn gió mạnh rợn người. Nếu không nhờ Angus ôm chặt cô, với thân hình nhỏ bé đó, có khi đã bị gió cuốn bay mất rồi.
Chúng bay qua xong, Angus mới cẩn thận ôm cô ra khỏi bụi rậm.
"Nào, chúng ta tiếp tục!"
Đường Ninh lập tức nhảy khỏi vòng tay hắn, tức giận hét lên: "Tiếp tục cái đầu anh ấy!"
Cô nhìn về hướng đàn chim ưng vừa bay đi, chớp chớp mắt, rồi quay sang nhìn Angus với ánh mắt đầy vẻ chế giễu: "Hóa ra, anh cũng biết sợ à…"
Trước giờ, cô cứ tưởng Angus không sợ trời, không sợ đất cơ đấy!
"Ta tưởng bọn chúng nghe nói ta nhặt được một giống cái xinh đẹp nên muốn đến cướp. Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, tốt nhất là giấu em đi!"
Khoé môi Đường Ninh giật giật, bật cười tự giễu: "Anh cứ tưởng tôi là báu vật, ai cũng muốn giành chắc?"
Cô cảm thấy có chút mệt mỏi, liền ngồi xuống tảng đá lớn bên hồ.
Sau khi bị lũ chim ưng cắt ngang, Angus đã dần lấy lại lý trí. Hắn nhận ra không thể dùng cách cưỡng ép để giữ Đường Đường ở lại.
Nếu cô hận hắn, rồi bỏ đi cùng Isaac, thì chẳng phải hắn sẽ mất trắng hay sao?
Hắn phải nghĩ cách khác…
Đường Đường có trái tim vô cùng mềm yếu, chắc chắn rất dễ bị thuyết phục.
Hắn ngồi xuống bên cạnh cô, vừa định hóa thành hình dạng ban đầu, nhưng bất ngờ… Đường Ninh quay người, ôm lấy cơ thể đầy lông của hắn, mắt đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào: "Cho tôi ôm một chút đã… Tôi nhớ con gấu lớn của tôi…"
Angus nghe giọng cô có chút nghẹn ngào, tim hắn bỗng chốc quặn thắt. Hắn ngoan ngoãn ngồi yên, để cô ôm mình.
"Đối với ta, em chính là báu vật duy nhất trên thế gian này…"
Đường Ninh bị lời nói thẳng thắn của hắn chọc bật cười, vừa cười vừa rơi nước mắt: "Để tôi nói cho anh biết, ở thời đại của tôi, kiểu con gái như tôi là bình thường nhất, tẻ nhạt nhất… Khó khăn lắm mới có một bạn trai, nhưng người ta chê bai ngành học và tính cách khô khan của tôi, chưa đến một tháng đã phản bội! Còn lấy tiền của tôi để đi tán tỉnh người khác. Nghĩ lại, thế giới đó thật sự rất ác với tôi…"
Angus dịu dàng dùng cằm cọ nhẹ lêи đỉиɦ đầu cô, giọng trầm ấm: "Vậy thì hãy ở lại đây. Người đó đúng là kẻ có mắt không tròng, nhưng ta, Angus này, chắc chắn sẽ trân trọng em!"