"Phù phù!"
Đường Ninh rơi xuống làn nước lạnh buốt.
Cô không biết bơi, lúc mới chạm nước, cơ thể theo bản năng giãy giụa một chút. Nhưng ngay sau đó, cô dừng lại, mặc kệ bản thân chìm dần xuống đáy hồ!
"Đường Đường…!!!"
Giọng Angus gào lên trong tuyệt vọng.
Trong lòng cô thì thầm một câu "tạm biệt", nước tràn vào miệng, vào mũi, l*иg ngực đau nhói, ý thức dần trở nên mơ hồ…
Angus nhìn bóng dáng cô dần dần chìm xuống đáy hồ, gương mặt hắn tối sầm lại.
Không chút do dự, hắn nhảy xuống, nhanh chóng bơi về phía cô, lặn xuống nước, vòng tay ôm lấy cổ cô, kéo cô lên mặt nước!
Vừa lên bờ, hắn lập tức ấn mạnh vào l*иg ngực cô.
"Khụ khụ khụ…"
Đường Ninh ho sặc sụa, nước hồ từ trong cổ họng trào ra, khiến cổ họng cô đau rát. Cô chầm chậm mở mắt, đập vào mắt là gương mặt tuấn tú nhưng tối sầm của Angus.
Đôi mắt cô dần tràn đầy tuyệt vọng.
"Anh cứu tôi làm gì…"
Cô ngồi bật dậy, nắm tay nhỏ bé, giận dữ đấm vào ngực Angus.
Cơ bắp hắn rắn chắc như đá tảng, ngược lại khiến bàn tay cô đau nhói.
Nước mắt chảy dài, cô tức giận hét lên: "Anh lo chuyện bao đồng làm gì? Tôi không thích nơi này! Tôi muốn về nhà! Tôi muốn trở về thế giới của tôi! Anh cứ để tôi ở đây tự sinh tự diệt có được không?"
Nói xong, cô lại muốn nhảy xuống nước một lần nữa!
Ánh mắt dài của Angus bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.
Hắn nắm lấy cổ chân Đường Ninh, kéo mạnh một cái khiến cô ngã xuống đất. Cơ thể cô rơi thẳng xuống, may mà đầu lại rơi vào lòng bàn tay của hắn. Nếu không, cô chắc chắn sẽ bị đập đến mức chấn động não!
"Chỉ cần chúng ta kết hợp, em sẽ không muốn rời đi nữa, đúng không?"
Ngón tay của Angus nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. Cảm giác tê dại lan tỏa khiến nhịp tim Đường Ninh bỗng chốc tăng tốc.
Khuôn mặt cô đỏ bừng, cắn răng, trừng mắt nhìn Angus: "Anh đã thề với vua sói, nếu tôi không đồng ý, anh không được làm chuyện đó với tôi…"
Angus lập tức cười lạnh, một tay giữ lấy bờ vai cô, kéo mạnh lớp váy ren xuống, để lộ bờ vai trắng nõn nà.
Hắn vươn lưỡi, liếʍ nhẹ lên bờ vai cô!
Toàn thân Đường Ninh bắt đầu run lên.
"Anh làm vậy, chỉ để giữ em lại! Tin anh đi, vua sói chắc chắn sẽ không bận tâm đâu!"
Vừa nói, hắn vừa đặt từng nụ hôn lên làn da của cô. Có lẽ là vì tức giận, hoặc cũng có thể là do bản năng dã thú, nụ hôn của hắn vô cùng mạnh mẽ.
Mỗi nơi môi hắn chạm vào, làn da cô đều trở nên đỏ ửng. Nặng hơn một chút, thậm chí còn bầm tím.
"Ông ấy không bận tâm, nhưng tôi thì có!"
Đường Ninh run rẩy, giọng nói chứa đầy sự cầu xin: "Angus, đừng ép tôi phải hận anh! Hãy buông tôi ra!"
Cô giãy giụa cơ thể, nhưng không ngờ hành động này trong mắt đàn ông lại trở thành một sự khıêυ khí©h chí mạng.
Angus dùng một tay ghì chặt eo cô, tay còn lại kéo mạnh tấm da thú quấn quanh hông hắn xuống!
Cơ thể hắn hơi cúi xuống, Đường Ninh vô thức hạ mắt, lập tức nhìn thấy "con quái vật" đã thức tỉnh bên dưới của hắn!
"A!!!"
Cô hoảng sợ nhắm chặt mắt!
Quá lớn, chỉ nhìn thôi cũng khiến cô run rẩy… càng muốn bỏ chạy hơn… Hơi thở nóng rực của Angus phả lên tai, khiến vành tai cô đỏ rực như sắp bốc cháy.
"Chỉ cần có thể giữ em lại, em muốn hận ta thế nào cũng được!"
Nói xong, hắn dùng bàn tay to lớn vén váy ren của cô lên!
"Angus…!"
Đường Ninh lập tức chặn tay hắn lại, nhưng bỗng nhiên cô phát hiện… Bàn tay của hắn… đã biến thành một móng vuốt đầy lông!
Cô hoảng hốt mở to mắt, nhìn thấy sinh vật đang đè lên người mình đã hóa thành một con sói trắng!
"Hình người hay hình sói, em chọn đi!" Hắn cười nham hiểm, giọng nói trầm thấp mang theo sự uy hϊếp: "Nếu em thuận theo, ta sẽ dùng hình dạng con người để yêu thương em. Nhưng nếu em phản kháng…"
Hắn ghé sát vào tai cô, giọng nói khàn khàn, mang theo hơi thở dã thú:
"Em biết đấy, ta là thú… một khi đã khơi dậy, muốn kiềm chế lại… sẽ rất khó!"