Chương 2: Vậy mà xuyên không đến thú giới

Đường Ninh vô cùng biết ơn vì xung quanh đang tối om, nên chỉ nhìn thấy một màu đen.

Suýt nữa thì lòi mắt luôn rồi.

Nhưng trái tim nhỏ bé vẫn bị dọa cho run rẩy, cô ôm mặt, ngồi bật dậy, hét lên: "Á!!! Đồ lưu manh, sao anh không mặc quần áo hả?"

Thấy tiểu giống cái bị dọa sợ, Angus có chút áy náy, hắn ngồi xổm xuống, đưa tay nhẹ nhàng xoa lên đầu của Đường Ninh: "Tiểu giống cái đừng sợ, ta có mặc đồ mà, đây chính là đồ của ta…"

Từ kẽ tay, Đường Ninh nhìn thấy hắn chỉ vào miếng da thú quấn bên dưới cơ thể mình và nói đó là đồ.

Quỷ tha ma bắt!

Cái đó cùng lắm chỉ được tính là mảnh vải che thân thôi.

Rốt cuộc nơi này là chỗ nào vậy?

Nghĩ đến điều này, cô bỏ tay khỏi mặt, nghiêm túc nhìn Angus hỏi: "Anh nói cho tôi biết đây là đâu đi? Anh làm cách nào đưa tôi đến đây? Quan trọng nhất là, anh là ai?"

"Đây là tộc sói trắng. Ta đã cứu em khi em rơi xuống hồ trong rừng. Lúc đó em bất tỉnh, ta đành phải đưa em về đây! Còn về… ta là ai…"

Angus nhếch môi cười, bàn tay to đầy yêu thương vuốt ve gương mặt nhỏ nhắn của Đường Ninh: "Ta là phu quân của em, thủ lĩnh tộc sói trắng, Angus!"

"Cái rắm!"

Là một sinh viên y khoa được mệnh danh là thiếu nữ văn minh nhất trường, bạn học Đường Ninh sau khi nghe cái màn tự giới thiệu buồn nôn của hắn, rốt cuộc cũng không nhịn được chửi thề.

Cô hất tay Angus ra: "Tôi là sinh viên đang đi học, chưa lập gia đình còn độc thân, lúc nào có thêm một ông chồng thế hả? Còn nữa, cái gì mà tộc sói trắng? Chưa từng nghe bao giờ. Anh mau đưa tôi về trường y đi! Anh cứu tôi, tôi có thể trả ơn bằng tiền, nhận xong thì anh đi mua một bộ quần áo tử tế vào nhé…"

Đường Ninh vừa nói vừa đứng dậy, vỗ vỗ đống cỏ khô bám trên người.

Vỗ được vài cái thì động tác khựng lại…

Khoan đã!

Angus vừa mới nói, là đã cứu cô từ hồ nước trong rừng?

Chẳng phải cô rơi xuống hồ Vị Danh trong trường sao? Rừng là cái gì chứ?

Còn cả mái tóc dài của hắn, hang núi này… và cái từ “phu quân” nữa…

Một luồng điện chạy dọc sống lưng, Đường Ninh đột nhiên nhận ra…

Cô rất có thể… đã xuyên không rồi…

Cô nhéo má mình một cái: "Á… đau thật…" Lại nhìn sang Angus, sợ hãi hỏi: "Anh nói cho tôi biết… bây giờ là thời đại nào rồi?"

"Thời đại? Đó là cái gì? Ta chỉ biết… đây là thú giới…"

Angus không hiểu câu hỏi của tiểu giống cái trước mặt, nhưng vẫn cau mày chậm rãi đáp.

"Thú giới? Là chữ ‘thú’ trong ‘dã thú’ đó hả?" Giọng Đường Ninh đã đầy kinh hãi, cao vυ"t lên như sắp đứt dây thanh quản đến nơi.

"Phải!"

Angus gật đầu xác nhận, khiến Đường Ninh hoàn toàn tuyệt vọng.

Không những xuyên không… mà còn xuyên đến một cái thú giới chưa từng tồn tại trong lịch sử loài người… ha ha ha… dạo gần đây cô đúng là xui tận mạng rồi…

Trước là bị bạn trai cặn bã cắm sừng, sau đó rơi xuống hồ, cuối cùng xuyên đến cái thú thế kỳ quái này, vừa mở mắt ra đã gặp phải một tên đẹp trai chuyên khoe hàng, tự xưng là “phu quân” của cô.

Cô sờ mặt mình, hỏi: "Angus… tôi trông thế nào? Nhà anh có gương không?"

Angus lắc đầu: "Không có…"

Đường Ninh cau mày hỏi tiếp: "Vậy có nước sạch không? Tôi muốn rửa mặt một chút."

"Có!"

Angus không biết lấy đâu ra một vật đựng gì đó trong hang, rồi rời đi.

Trong không gian tối đen, chỉ còn lại một mình Đường Ninh. Cô ôm lấy cánh tay, cảm thấy hơi sợ. Thử chạm tay vào chất vải trên người… ren! Là chiếc váy dài cô mặc hôm nay…

Tốt quá rồi! Cô không phải hồn xuyên…

Vậy thì cái túi vẫn đeo bên người đâu? Bên trong có đầy đủ đồ dùng học tập cô mang đi học!