"Tôi nói cho anh biết! Tôi là người tự do, không phải món hàng giữa hai người các anh! Muốn có tôi hả, nằm mơ đi!"
Đường Ninh trừng mắt nhìn Isaac nói xong, rồi trốn ra sau lưng Angus.
Cánh tay Isaac vẫn đang chảy máu, sắc mặt càng tái hơn, mơ màng nói: "Phải làm sao đây? Ta thật sự thích em rồi…"
Loài thú khi bày tỏ tình cảm luôn thẳng thắn như vậy.
Khoảnh khắc hắn ta ôm Đường Ninh vào lòng, nơi mềm yếu nhất trong tim như bị thứ gì đó khẽ chạm vào. Hắn ta biết, đây chính là thích.
Đường Ninh nghe hắn ta nói trắng ra, gương mặt liền đỏ ửng.
Thật không ngờ, ở thế giới hiện đại, nhân duyên của cô cực kỳ kém. Khó khăn lắm mới quen được một bạn trai, lại còn bị phản bội.
Nhưng đến thế giới thú nhân này, chưa đầy hai ngày, đã có hai người thích cô.
Cô nhớ lại trong một cuốn sách về dã thú từng đọc, sói và báo hoa là những loài động vật cực kỳ chung tình. Một khi đã thích ai, sẽ là chuyện cả đời.
Cô đưa tay lên ngực, nhíu mày, trong lòng như có một cán cân đang hiện ra.
"Tiểu giống cái… rốt cuộc em có đi cùng ta không?" Sắc mặt Isaac đã trắng bệch như tờ giấy. Hắn ta bước thêm hai bước, Angus lập tức nhe răng gầm gừ cảnh cáo!
Đường Ninh vừa ló đầu ra định nhìn xem tình hình thế nào, thì chỉ nghe một tiếng "bịch"…
Isaac ngã xuống đất!
"Ơ kìa…" Đường Ninh vội chạy tới kiểm tra mạch đập của hắn ta: "Trời ơi, sao anh ngất rồi? Nhìn anh khỏe thế cơ mà!"
Cô quay đầu nhìn Angus: "Giúp tôi đưa anh ta vào trong đi, tôi phải khâu vết thương lại!"
Angus hóa thành hình người, nhíu mày ngồi xuống bên cạnh cô: "Em muốn cứu hắn?"
"Tôi là bác sĩ! Không thể thấy chết không cứu…"
Huống chi, vết thương này là do chính tay mình gây ra. Nếu không cứu hắn ta, lỡ xảy ra chuyện gì, thì chẳng phải cô là hung thủ gϊếŧ người sao?
Con dao của cô, ngoài việc bảo vệ bản thân trong lúc nguy hiểm nhất, thì chỉ có thể dùng để cứu người!
Angus khó chịu, nhưng vì Đường Ninh là bạn đời của hắn, nên hắn phải nghe lời. Hắn đành bế Isaac vào tộc sói trắng.
Các tộc nhân thấy Angus bế thủ lĩnh tộc báo hoa bước vào thì sợ hãi hét lên né tránh!
Một vài con sói trắng không giỏi chiến đấu từng bị Isaac làm bị thương. Có người lấy hết can đảm chắn trước mặt Angus hỏi: "Thủ lĩnh, ngài mang hắn về đây làm gì? Đừng quên, hắn là kẻ thù lớn nhất của tộc sói trắng chúng ta!"
Đường Ninh nhìn sắc mặt Isaac ngày càng tệ, máu vẫn không ngừng chảy: "Đừng cản đường! Nếu hắn chết, anh chịu trách nhiệm à?" Cô không giữ hình tượng, hét lên với con sói trắng kia!
Gương mặt sói trắng đó trở nên khó coi như bảng pha màu.
Angus nhíu mày: "Tránh ra! Nếu hắn chết ở tộc sói trắng, thì tộc sói trắng đừng mong yên ổn!"
Con sói trắng đó đành phải nhường đường.
Dõi theo bóng lưng Angus và Đường Ninh, ánh mắt hắn ta đỏ ngầu, sát khí trào ra, chỉ một thoáng nhưng cũng khiến Đường Ninh cảm thấy áp lực.
Cô nhíu nhíu mày, nhưng không có thời gian để ý đến chuyện khác.
Đến hang động của Angus, hắn đặt Isaac lên đệm cỏ. Đường Ninh ngồi xổm trước mặt Isaac, liếc nhìn đống tro gỗ còn âm ấm.
"Lấy giúp tôi một nắm đó!" Cô nói với Angus.
Hắn làm theo, lấy một nắm lớn đưa cho cô.
Đường Ninh bôi hết lên vết thương của Isaac rồi ấn mạnh…
Isaac đau đến mức lập tức mở mắt, nhưng ngay sau đó lại ngất đi!
Cô lấy một chiếc kim từ hộp dao, ngẩng lên hỏi Angus: "Có chỉ không?"