“Ngươi đã muốn giở trò ngang ngược, vậy đừng trách ta không khách khí!”
Angus lạnh lùng nói xong, quanh thân đột nhiên toát ra một làn khí trắng lạnh lẽo. Trong chớp mắt, một con sói trắng uy nghiêm xuất hiện trước mặt Isaac.
“Húuuuu…!”
Một tiếng sói tru vang lên, bốn phía khu rừng vọng lại những bước chân hỗn loạn và nặng nề. Tiếng tru của Angus chính là lệnh triệu tập bầy sói chiến.
Isaac cũng không chịu thua, ném khúc xương trong tay lên không trung, hai tay nhanh chóng kết ấn. Nguyên hình lập tức lộ ra, những con báo hoa đi theo hắn cũng hiện nguyên hình ngay sau đó.
Cả hai phe sói và báo đều toát ra sát khí ngút trời, khiến bụi cát tung bay mù mịt.
Khi Đường Ninh và An Thụy vừa đến cổng bộ tộc, họ nhìn thấy những con thú đang chiến đấu cắn xé lẫn nhau, sức mạnh sát thương kinh người. Cả hai đứng chết lặng, chân như nhũn ra.
Đường Ninh vịn vào tảng đá bên cạnh, núp ở đó cẩn thận quan sát.
Chỉ cần nhìn thoáng qua, cô đã nhận ra con sói nào là Angus.
Tất nhiên là con sói trắng cao lớn, oai phong, động tác nhanh nhẹn nhất, ánh mắt sắc bén nhất.
“Mợ ơi, chúng ta vẫn nên…” An Thụy vừa định khuyên cô quay về hang động, vì nếu có chuyện gì xảy ra với cô, tộc trưởng chắc chắn sẽ lột da cậu ra!
Đường Ninh vội bịt miệng cậu lại, hạ giọng nhắc nhở: “Suỵt, đừng gây ra tiếng động…”
Nếu bị phát hiện…
Isaac vốn đang đối đầu với Angus, đôi tai cụp xuống của hắn ta đột nhiên dựng lên. Hắn ta khựng lại trong thoáng chốc, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm, lao thẳng về hướng Đường Ninh đang trốn.
Đường Ninh giật bắn mình, vội vàng thụt đầu vào sau tảng đá.
Cô ôm lấy An Thụy, cả người run rẩy.
Ban đầu cô chỉ định xem có thể giúp được gì không.
Nhưng giờ nhìn lại, khác biệt giữa các giống loài quá lớn, nếu cô xuất hiện, chỉ có thể trở thành mồi cho bầy thú này xé xác…
Vừa cúi xuống, Đường Ninh cảm thấy có một lực mạnh ở ngực, kéo cơ thể cô bồng bềnh lên không trung!
Cô hoảng loạn, cố vùng vẫy, nhưng lực lượng đó không buông tha. Đường Ninh mở to mắt, nhìn mình bị lôi vào giữa vòng chiến.
“Đường Đường!”
Móng vuốt của Angus vốn định vồ lấy Isaac, nhưng không ngờ Đường Ninh lại đột ngột xuất hiện trước mặt hắn. Angus vội thu lại bộ móng sắc bén.
Đường Ninh nhìn quanh, chỉ thấy toàn những con thú với hàm răng nanh sắc nhọn, sợ đến mức không thốt nổi nên lời.
Angus biến về hình người, đáp xuống đất, gấp gáp hét lớn với Isaac: “Isaac, thả cô ấy ra!”
Isaac cũng hóa thành hình người, ôm chặt Đường Ninh trong lòng. Khi nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn mềm mại của cô, đôi mắt đỏ rực của hắn ta ánh lên vẻ ngạc nhiên.
“Hóa ra là giống cái xinh đẹp như vậy, chẳng trách ngươi thà đối đầu với ta chứ không chịu giao ra…”
Isaac bất ngờ kéo Đường Ninh sát lại, lè lưỡi định liếʍ tai cô.
“Giống cái xinh đẹp à, Angus là một tảng băng lạnh lẽo, đi theo hắn chẳng thú vị gì. Nào, đi với ta về tộc báo hoa, bên đấy có núi có sông hữu tình, lại có thịt ăn, vui lắm…”
Đường Ninh tránh né chiếc lưỡi của hắn ta, nhìn dáng vẻ của Isaac, trong lòng cô dâng lên cơn giận dữ, nắm chặt con dao phẫu thuật giấu trong tay áo.
“Thật sao?”
Cô nhướng mày, cười khẩy: “Nhưng tôi thích trai đẹp! Rõ ràng Angus đẹp trai hơn anh nhiều…”
Isaac khựng lại, mặt mày đen kịt: “Nói bậy! Rõ ràng ta đẹp trai hơn hắn! Nhìn mặt ta đi, rồi nhìn cái bản mặt lạnh băng của hắn…”
Hắn ta tiến sát lại, muốn cô nhìn cẩn thận.
Thật ra, Đường Ninh cũng khó phân định ai đẹp hơn ai.