Máy bay đáp xuống sân bay Dung Thành vào lúc xế chiều.
Tạ Dung Trác đi thẳng đến chi nhánh để họp còn Thẩm Mật ở lại đợi hành lý, đứng bên băng chuyền hành lý mở Wechat xem tin nhắn.
Nhìn thấy ảnh đại diện mới toanh nằm lặng trong danh sách, cô mới nhớ ra mình chưa trả lời tin nhắn của sư phụ, lịch sử trò chuyện giữa hai người vẫn dừng ở câu hỏi “có bạn trai khi nào vậy” của sư phụ hôm qua.
Thẩm Mật nghẹn họng, áy náy mở khung chat rồi ngoan ngoãn gõ chữ: [Em xin lỗi sư phụ, hôm qua chạy deadline quá quên mất tiêu luôn!]
Cô gửi kèm thêm cái sticker khóc lóc ăn vạ cầu tha thứ, sau đó tiếp tục nhắn: [Hôm nay em đi công tác với sếp đến Dung Thành nè!]
Thẩm Mật: [Em cảm động phát khóc luôn.]
Thẩm Mật: [Cuối cùng anh ta cũng nhớ ra là công ty còn có một người thư ký là em rồi!!!]
Lúc này, chiếc vali của cô đã lăn ra từ băng chuyền.
Thẩm Mật: [Em đi sắp xếp chỗ ở trước, rảnh sẽ nói chuyện tiếp với sư phụ nha!]
dsm: [Ừ]
***
Lần công tác này ngoài Thẩm Mật ra, Tạ Dung Trác còn dẫn theo hai trợ lý khác. Khách sạn đã có người sắp xếp xong xuôi từ trước nên thành ra Thẩm Mật không có việc gì làm, chỉ cần xách đồ đi nhận phòng là xong.
Trước kia đi công tác với Vương Bạc, Thẩm Mật chỉ là cô em gái chuyên vác hành lý. Lần này lại có cả một đám người vây quanh cô, Thẩm Mật cảm thấy nếu không phải cô đang xách "tài liệu cơ mật", e là ngay cả túi xách tay của cô bọn họ cũng muốn giành xách hộ luôn rồi.
Quản lý khách sạn đích thân ra đón tiếp, mở miệng câu nào cũng là “cô Thẩm” ngọt như rót mật, nhiệt tình đến mức không thể tưởng tượng nổi. Trước đây Thẩm Mật chưa từng được đối xử như vậy bao giờ, cuối cùng cô cũng được trải nghiệm cảm giác làm thư ký cho Tạ Dung Trác oai phong thế nào.
Cô mang khăn tắm và đồ dùng cá nhân của anh đặt vào phòng rồi lau chùi, khử trùng lại phòng tắm một lượt, sau đó xịt thêm một lớp tinh dầu thơm hàng đặt riêng để lấn át mùi thuốc tẩy.
Tạ Dung Trác mắc bệnh sạch sẽ nặng, Thẩm Mật thay hết ga giường chăn gối bằng bộ mang từ nhà anh đi, còn dùng tay vuốt phẳng từng nếp ga, sau đó cúi đầu ngửi thử, xác nhận không có mùi gì lạ mới lấy chiếc gối quen dùng trong vali ra đặt ngay ngắn lên giường.
Dọn giường xong, Thẩm Mật bắt đầu kiểm tra mạng và các thiết bị trong phòng. Phòng tổng thống khách sạn 5 sao đúng là không phải dạng vừa, cái gì cũng hoàn hảo. Cô thuận tay cầm chai nước hoa để trên bàn trong phòng khách mang sang phòng bên cạnh của mình, gói kín lại rồi ném luôn vào thùng rác.
***
Nhân viên khách sạn mang bữa tối tới.
Tạ Dung Trác không có ở đây nên Thẩm Mật không đặt món, cô còn tưởng họ mang nhầm, ai ngờ nhân viên nói là do ngài Tạ căn dặn từ trước.
Thẩm Mật đã đói từ lâu rồi nên cắm đầu ăn liền hai miếng bít tết. Trên bàn vẫn còn hai đĩa tôm hùm phô mai đút lò, hai con cua lông cỡ bự, hai cái macaron với hai hộp bánh tuyết vị việt quất. Nếu không phải biết rõ Tạ Dung Trác bị ám ảnh cưỡng chế, cô còn tưởng anh gọi luôn suất đôi cho hai người.
Chuông cửa vang lên.
“Thẩm Mật.” Giọng Tạ Dung Trác vang lên từ ngoài cửa.
Thẩm Mật vội vàng uống ngụm nước súc miệng, lau sạch tay, nhanh chóng chỉnh lại đầu tóc quần áo, rồi mở cửa: “Sếp.”
Tạ Dung Trác xoay người, tiện tay đưa áo vest cho cô: “Có rành khu này không?”
Thẩm Mật đỡ lấy áo vest, gấp gọn lại rồi vắt lên cổ tay, vừa đi theo sau Tạ Dung Trác vào phòng vừa thành thật đáp: “Không rành lắm ạ.”
Tạ Dung Trác không dừng lại mà đi thẳng đến khu làm việc trong phòng tổng thống, nới lỏng cà vạt rồi ngồi xuống trước máy tính. Tư thế thoải mái hơn, phần sơ mi sơ vin trong quần tây hơi xộc xệch, chỗ eo còn nhăn nhúm nhẹ.
Thẩm Mật âm thầm ghi nhớ, lát nữa phải ra quầy lễ tân mượn bàn ủi hơi nước.
Cô treo áo vest lên, rửa sạch tay, rót nước nóng rồi bưng đến đặt trên bàn làm việc.
Tạ Dung Trác cầm ly nước lên: “Chuẩn bị một món quà tặng cho một vị trưởng bối nam.”
“Vâng ạ.” Thẩm Mật ghi chép lại.
Tạ Dung Chước bắt đầu xử lý email quan trọng.
“Đồ ăn khách sạn ổn chứ?”
Nhận ra chiếc ghế làm việc thiết kế không thoải mái, Thẩm Mật liền ngồi xổm xuống giúp anh lót thêm một chiếc gối tựa lưng. Món ăn khách sạn theo khẩu vị cô là cực kỳ ngon, nhưng để lọt qua được vị giác kén chọn của Tạ Dung Trác, cô đành đánh giá dè dặt: “Cũng khá ổn ạ.”
Tạ Dung Trác ngả người ra sau, ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên gương mặt, đường nét sáng sủa như được tạc bằng ánh đèn: “Vậy mấy ngày tới cứ gọi đồ ăn tại khách sạn đi.”
“Vâng.” Thẩm Mật đứng bên cạnh anh, chờ lệnh tiếp theo.
Xử lý xong email, Tạ Dung Trác thả lỏng dựa hẳn vào lưng ghế, ngón tay thon dài tháo kính xuống, nghiêng đầu nhìn cô: “Trước đây chưa từng đến chỗ này à?”
Chưa từng thấy anh trong trạng thái thong thả thế này, khoảnh khắc ấy Thẩm Mật mới cảm thấy Tạ Dung Trác cũng là một con người bình thường. Dây thần kinh căng cứng trong cô cũng giãn ra theo: “Từng đến một lần, khoảng năm năm trước.”
Thẩm Mật đúng là người gốc Dung Thành, nhưng từ nhỏ đến lớn chỉ đặt chân lên khu trung tâm đúng một lần, đó là ngày cô đến trường đại học làm thủ tục nhập học rồi lên tàu ra thành phố.
Cô học đại học ở Hải thị, vừa học vừa làm thêm, cộng thêm học bổng mới cầm cự được hết đại học. Tốt nghiệp xong, cô liền bay thẳng ra Bắc Kinh phỏng vấn. Không ngờ lần trở về quê hương không mấy thân thuộc này lại là theo cách như vậy.
“Biết đường tới trung tâm thương mại không?” Tạ Dung Trác nói: “Đừng có mà đi lạc.”
Trong mắt Tạ Dung Trác, cô giống như một thực tập sinh vừa mới xuống núi, cái gì cũng lơ ngơ, cái gì cũng có thể không biết. Nhưng Thẩm Mật không phải kiểu tiểu thư ra ngoài trải nghiệm cuộc sống cho vui, tuy mới tốt nghiệp nhưng cô đã đi làm lai rai suốt bốn năm rồi.
Cô từng khóc vì bị mấy tên dê xồm sàm sỡ, cũng từng thấy tủi thân, từng bị đàn ông hỏi cô “bao nhiêu tiền một tháng”. Nhưng dù thế, cô chưa từng đi sai đường.
“Không lạc đâu ạ.”
Tạ Dung Trác gập laptop lại, tháo đồng hồ đeo tay, vừa đi về phía phòng ngủ vừa cởi cúc áo sơ mi: “Ngủ đi.”
“Vâng.”
Thẩm Mật đi trước vào phòng tắm, điều chỉnh nhiệt độ nước, treo khăn tắm lên giá. Dao cạo râu, bàn chải và nước súc miệng đều được sắp xếp theo đúng thứ tự ở nhà anh, sau đó cô khẽ khép cửa lại rồi đi ra.
Ngoài cửa sổ sát đất, dưới màn đêm, dòng xe nườm nượp nối đuôi nhau không dứt. Thẩm Mật lần nữa nhìn về quê hương mình mới nhận ra nó xinh đẹp, rực rỡ và phồn hoa đến nhường nào. Khi còn nhỏ, trong mắt cô chỉ toàn là màn mưa lất phất, màu xanh xám xịt, cũ kỹ, đơn điệu và nghèo nàn.
Nhưng cô vẫn yêu tha thiết mảnh đất đơn sơ ấy. Tiếc rằng, cả đời này cũng không thể quay lại nữa rồi.
Sáng hôm sau, Thẩm Mật đến trung tâm thương mại lớn nhất ở Dung Thành. Ở đây quy tụ đủ các thương hiệu giày dép, túi xách và quần áo xa xỉ nhất thế giới, rực rỡ muôn màu, trưng bày phô diễn sự sành điệu và đẳng cấp. Nhưng trong mắt Thẩm Mật, chúng chỉ là những món hàng bình thường, là nhiệm vụ.
Chiều nay, Tạ Dung Trác sẽ đến thăm một doanh nhân hơn bảy mươi tuổi. Tối hôm qua, Thẩm Mật đã tìm hiểu kỹ tính cách và sở thích của đối phương nên hôm nay cô cố gắng rút ngắn tối đa thời gian mua sắm.
Mua đồ xong, Thẩm Mật quay về khách sạn một chuyến. Cuộc xã giao tiếp theo của Tạ Dung Trác dự kiến kết thúc vào khoảng mười hai giờ, cô còn một tiếng rưỡi có thể tranh thủ làm việc khác, cô muốn đi thăm cậu Tư.
Anh họ của Thẩm Mật làm việc trong nội thành Dung Thành, nghe bạn học cấp hai kể lại thì cậu Tư đã được đón lên thành phố hưởng phúc rồi. Nhà cậu Tư ở cách khách sạn không xa, để tiết kiệm thời gian, Thẩm Mật gọi một chiếc xe đi thẳng tới đó.
Những tòa nhà lạ lẫm và con đường xa lạ, đứng giữa quê nhà mà lại cảm thấy xa quê đến thế, Thẩm Mật đứng ngẩn người trước cổng khu nhà.
Mãi cho đến khi nghe thấy chất giọng phương ngữ như khắc vào xương tủy: “Em gái, em tìm ai thế? Lại đây đăng ký một cái.” Bảo vệ vẫy vẫy tay, đưa sổ ghi chép cho cô.
Thẩm Mật quên hỏi cụ thể cậu Tư ở tòa nào, chỉ báo tên cậu Tư. Bảo vệ lật tìm mà nói không có chủ hộ nào tên thế cả. Thẩm Mật lại báo tên mợ và anh họ nhưng vẫn không tra được. Cô cũng chẳng biết chị dâu họ tên gì nên đành ngậm ngùi quay về.
“Thẩm Mật?”
Nghe thấy một giọng nói hơi quen tai, Thẩm Mật quay đầu lại, mất mấy giây mới nhận ra người phụ nữ đang xách làn đi chợ trước mặt. Cô lễ phép nhưng có phần xa cách gọi một tiếng: “Chào mợ Tư.”
Vừa trông thấy Thẩm Mật, Trần Quế Phương đã đảo mắt đánh giá cô từ đầu đến chân: “Sao mà cháu cao dữ vậy, suýt nữa thì không nhận ra.” Gương mặt bà ta đầy cảnh giác: “Cháu đến đây làm gì?”
Khi Thẩm Mật hai tuổi, ba mẹ cô lên phương Bắc làm công nhân, cô được ông bà nội nuôi lớn. Đến khi học cấp hai, vì trường học quá xa nên được gửi luân phiên cho các cậu chăm sóc. Mỗi tuần tan học, Thẩm Mật đều phải nhìn lại lịch xem tuần này đến lượt ở nhà cậu nào, vì nếu đến nhầm sẽ bị mợ tỏ thái độ lạnh nhạt. Con gái tuổi mới lớn thường rất sĩ diện lại vô cùng nhạy cảm, chỉ cần nhìn ánh mắt người lớn là có thể cảm nhận được sự khó chịu, hoặc cũng có thể là người lớn vốn chẳng buồn che giấu.
Lúc đến lượt nhà cậu Tư, ông ấy không đẩy cô đi nữa mà để cô ở lại đến khi ba cô quay về.
Thẩm Mật giơ giỏ đồ lên: “Cháu mua cho cậu Tư hai chai rượu với ít đậu phộng ông ấy thích ăn.”
Trần Quế Phương liếc cái túi cô cầm trên tay: “Chai Mao Đài này không phải là rượu giả đấy chứ? Đồ tốt kiểu này phức tạp lắm, sau này cháu đừng mua nữa, chắc chắn toàn là hàng giả thôi.”
Thẩm Mật nói: “Cháu mua ở cửa hàng chính hãng, chắc không phải đồ giả đâu ạ.”
Trần Quế Phương ngạc nhiên: “Cháu lấy đâu ra tiền mua loại rượu đắt đỏ này?”
“Cháu đi làm rồi. À, mợ Tư ơi, cháu tốt nghiệp rồi.”
Trần Quế Phương nghe vậy, trên mặt lộ ra một tia sáng tỏ: “Nói thật nha, không phải bọn mợ không muốn giúp mà công ty anh họ cháu là công ty nước ngoài, quy mô lớn lại không hợp chuyên ngành của cháu, không thể giới thiệu cháu vào làm được đâu.”
Thẩm Mật vốn chưa bao giờ nói với họ hàng mình học ngành gì, thấy vẻ mặt như chim sợ cành cong của Trần Quế Phương lúc này, cô hơi buồn cười: “Mợ Tư, cháu chỉ tiện đường ghé thăm cậu Tư một chút thôi, không có ý gì khác đâu ạ.”
Trần Quế Phương lắc đầu: “Giở chiêu tình cảm cũng vô dụng, chai rượu này cháu mang về trả đi. Dù cậu cháu có uống rồi thì chuyện này anh họ cháu cũng không giúp được đâu.”
Thẩm Mật nói: “Mợ Tư, cháu có việc làm rồi. Lần này đến là muốn…”
“Được rồi được rồi, mợ biết rồi, chắc cháu vẫn trách mợ chuyện năm đó đánh cháu đúng không? Nếu không phải bất đắc dĩ, với tính cách của cháu thì đời nào chịu đến đây tặng quà.” Trần Quế Phương thở dài: “Năm đó mợ đánh mắng cháu cũng chỉ là vì muốn tốt cho cháu. Cháu muốn ghi hận thì mợ cũng chịu thôi.”
Thẩm Mật: “…”
“Bọn mợ cũng vừa mua nhà, tiền sửa sang tốn mất hơn hai trăm ngàn, giờ không có tiền cho cháu mượn đâu. Chị dâu cháu là người có tiếng trong thành phố, cháu cứ dây dưa thế này thì ảnh hưởng không hay đến anh họ cháu, cháu cũng nên nghĩ cho nó, đừng đến nữa.”
Thẩm Mật liếc nhìn đồng hồ, không muốn phí lời thêm: “Vậy cháu có thể gặp cậu Tư một lát không?”
“Ông ấy đang đi làm.” Trần Quế Phương liếc Thẩm Mật một cái, giọng điệu đầy ẩn ý: “Giờ này còn đang đi làm, người có việc làm thì làm sao có thời gian đi thăm họ hàng chứ.”
Thẩm Mật thấy bà ta xách giỏ rau, cố nhẫn nại nói: “Vậy để cháu giúp mợ mang đồ lên.”
Trần Quế Phương vội ngăn lại: “Chị dâu cháu không thích người lạ vào nhà, mấy thứ này… cháu đưa luôn cho mợ là được.”
Thẩm Mật gật đầu: “Vậy cũng được ạ.”
Trần Quế Phương đi được vài bước, như bỗng dưng có chút lương tâm lại quay đầu nói với Thẩm Mật: “Hồi đó bọn mợ đã khuyên cháu đừng đi học đại học rồi, cháu không nghe, lại còn từ chối thằng Trần Đông. Cháu xem Trương Thúy Hồng kìa, học xong cấp hai đã lấy chồng, giờ làm thiếu phu nhân sướиɠ biết bao.”
Thẩm Mật cố gắng lục lại trí nhớ xem mấy người đó là ai.
“Tuy chồng con bé hơi tuổi một chút, nhưng người ta có ba căn nhà trong nội thành, mấy cái xe hơi lận. Chỉ tiếc là con bé sinh con gái, sau này mấy thứ đó đều phải để cho con trai riêng của chồng. Nhưng mà như con bé vậy cũng coi như khá rồi.” Bà ta chỉ vào cái túi của Thẩm Mật: “Còn cháu thì sao, cái túi kia sắp sờn tới trắng bệch rồi mà vẫn đeo, Trương Thúy Hồng người ta lần trước về quê toàn xách túi hàng hiệu…”
“Mợ Tư à, nếu cậu Tư không có nhà thì cháu xin phép về trước.” Thẩm Mật ngắt lời, xoay người vừa đi vừa gọi xe. Người đàn bà này đúng là ác mộng tuổi thơ của cô.
Trên đường về khách sạn, cô nhận được điện thoại của Tạ Dung Trác bảo cô đến trung tâm thương mại.
Thẩm Mật: “Sếp, quà tôi mua xong rồi ạ.”
Tạ Dung Trác đáp: “Đến đi.”